Đẻ ngược

Anh nông dân kia hút thuốc lào nhiều quá nên bị viêm phổi, thường bị ho húng hắng.
Một bữa bệnh trở nặng ho ra máu. Người nhà thấy thế vội đưa đến trạm xá.
Đến nơi ông bác sĩ già trực hỏi:
– Nó nàm thao?
– Dạ…nôn ra máu bác sĩ ạ.
Thế là ông hý hoáy ghi vào sổ khám bệnh “Lôn ra máu”
Rồi ông bảo:
– Phải chuyển ngay lên Huyện, trường hợp lày lặng lắm.
Đến Huyện bác sĩ trực nhìn qua sổ y bạ càu nhàu:
– Mẹ kiếp, ngu quá là ngu, có dấu huyền cũng không biết đánh vào, “lôn” là cái khỉ gì mà ra máu?
Rồi quát:
– Đưa lên Tỉnh ngay – sau khi phết thêm một dấu huyền to đùng.
Đến Tỉnh, bác sĩ trực liếc qua thấy văn chương bình dân miệt vườn, ông bực bội văng tục:
– Dis mẹ cái bọn thất học, dùng từ bố láo, học mãi mà không biết gọi một từ “âm hộ” nghe cho nó đàng hoàng.
Rồi quát:
– Y tá đâu? sắp đẻ rồi, băng huyết này…
Xe băng ca chạy rầm rầm quýnh quáng, không ai để ý nhìn bệnh nhân.
Cô y tá đẩy xe vào phòng cấp cứu, thò tay khám giữa hai chân “sản phụ” rồi hét lên:
– Đẻ ngược rồi! em đã túm được một chân của đứa bé…

Chuyện cái bình chữa cháy

“Sau khi chết xuống âm phủ, thằng Tèo bị Diêm Vương hỏi cung

-Tại sao mày chết

Thằng Tèo điên tiết trả lời

-Bẩm Diêm Vương con đang chạy xe oto thì bình cứu hỏa để phía sau nổ tung chết

Vừa nói thằng Tèo vừa chỉ vào mặt mình bị cháy đen, Diêm Vương nghe thế tức giận quát to

-Đồ ngu mày chết là đáng đời. . .Ai đời thuở nào đem bình cứu hỏa bỏ vào xe oto, nó không nổ mới lạ đó

Thằng Tèo nghe Diêm Vương chửi vậy liền gào khóc thảm thiết

-Oan uổng cho con quá Diêm Vương ơi, người ta bắt con mua bình cứu hỏa để vào xe đề phòng chữa cháy đấy ạ

Diêm Vương nghe thế càng tức giận đập bàn chửi

-Thằng nào xúi dại thế, mày có biết rằng bình cứu hỏa để trong xe mà đậu xe ngoài đường nắng nóng thì nó sẻ nổ, mày chạy xe gặp ổ gà sốc nó cũng nổ. . .Tao hỏi mày lở xe mày bốc cháy mày có còn đủ thời gian để mở cốp xe lấy bình cứu hỏa kịp không ? Lúc đó vứt dép chạy không kịp con à, ở đó mà bình tỉnh đi lấy bình cứu hỏa. . .Mày ngu mà còn đổ lỗi cho người khác

Thằng Tèo bị Diêm Vương chửi tức quá liền chống chế

-Sự thật là vậy Diêm Vương ah, nếu con không để bình cứu hỏa trong xe thì bị công vụ phạt tiền nặng lắm. . .Thưa Diêm Vương Pass Wifi ở đây là sao ạ?

Diêm Vương ngạc nhiên hỏi

-Mày hỏi Pass để làm gì? Tao đang hỏi mày mà mày không muốn trả lời còn muốn vào FaceBook để viết stt kêu oan hả?

Thằng Tèo vội vàng trả lời

-Dạ không, con muốn vào FaceBook mục đích là cho Diêm Vương thấy mọi người trên trần gian chụp hình mấy chú công vụ đang kiểm tra bình cứu hỏa trong xe để chứng minh lời nói con là sự thật

Thế là Diêm Vương đọc Pass cho thằng Tèo, thằng Tèo rút chiếc điện thoại Iphone6 pờ lút mà vợ nó vừa đốt xuống cho nó dùng, thế là nó nhập pass vào, rồi thằng Tèo vào FaceBook đưa cho Diêm Vương xem những hình ảnh và stt mọi người chia sẻ nói về vụ đó. Xem xong Diêm Vương vò đầu bứt tóc suy nghĩ một lúc, nhẹ nhàng nói

-Chuyện này cũng hơi lâm ly đây, thôi để tao trình lên với Ngọc Hoàng xem sao

Thế là Diêm Vương vào FaceBook nhắn tin cho Ngọc Hoàng kể đầu đuôi sự việc, Ngọc Hoàng đọc tin nhắn xong liền nhắn tin cho Táo Công Vụ về gắp

Táo Công Vụ nhận được tin nhắn bay về ngây và luôn trong vòng 5 nốt nhạc. Ngọc Hoàng liền đưa tin nhắn của Diêm Vương cho Táo Công Vụ đọc và hỏi

-Chuyện này có thật không?

Đọc xong Táo Công Vụ thở dài nói

-Bẩm anh cả. Chuyện này có thật trăm phần trăm

Ngọc Hoàng nghe thế tức giận quoát to

-Chú mày ở dưới đó làm gì mà để bọn chúng lộng hành như thế, chú mày có biết làm như thế là con dân của ta man kiếp cháy nổ, chết không toàn thay, thân hình xấu xí thì kiếp sau làm gì có người đẹp để đi thi hoa hậu, nam vương nữa cơ chứ. . .Lý do gì mà tụi nó hại dân như vậy?

Táo Công Vụ bị anh cả la mắn như thế, buồn rầu nói

-Cái gì cũng có nguyên nhân hết anh cả ah, cũng chỉ vì đồng tiền mà ra. . .Bởi vì lý do như thế này nè, lâu nay bọn công vụ không thể lấy cớ gì mà thổi phạt xe oto ngang xương lòng được, phạt mà không đúng bị dân chúng chửi rồi quay clip tung lên mạng, nên chúng nó ngồi lại với nhau bàn cách như thế này. Bắt người dân đen mua bình chữa cháy để vào xe, nhầm mục đích đường đường chính chính thổi xe lại để kiểm ta có mưa bình chữa cháy chưa, chưa mua bọn chúng phạt nặng và nhầm mục đích nữa là tạo điều kiện cho người nhà hốt bạc

Ngọc Hoàng càng ngạc nhiên hơn khi nghe Táo Công Vụ nói câu sau, vội vàng hỏi

-Ủa tụi nó đưa lệnh ra như thế thì có liên cang gì đến người nhà bọn chúng?

Táo Công Vụ nghe anh cả hỏi liền giải thích

-Này nhé, khi tụi nó đưa ra luật như thế thì người nhà của bọn chúng sẻ mua bình chửa cháy về kinh doanh, như thế thì tiện cả đôi đàng. . .Lúc đó tha hồ mà bán bình chữa cháy nhé

Ngọc Hoàng nghe xong khóc nức nở

-Khốn nạn, khốn nạn khốn nạn thế là cùng”
Dự đoán: năm 2016
1. bộ y tế sẽ dự thảo mỗi xe oto phải có 1 hộp cứu thương.
2. Ngành dầu khí y/c mỗi xe phải có can xăng 5lits dự phòng xe hết xăng giữa đường gây cản trở giao thông.
3. ngành đóng quan tài sẽ rất phát. Gỗ xẻ liên tục để ráp áo quan do tỷ lệ nổ bình pccc rất cao
– ngành ăn theo đó là bán bình chữa cháy.
@ suy cho cùng, oto cũng chỉ là 1 phương tiện đi lại. Nếu có cháy thì BH khác lo. Cháy cái này mua cái #. Cớ sao cứ phải đánh đổi tính mạng con người vì 1 cái phương tiện đi lại nhỉ?

Mẹ tôi luyện thi đại học

Hôm nọ, đang ngồi học bài thì có tin nhắn đến. Mở điện thoại ra, hơi bất ngờ vì đó là tin của Mẹ Lâm. Mẹ Lâm là bà mẹ Việt Nam anh hùng, năm nay 91 tuổi, chồng và 3 con đều hi sinh trong chiến tranh. Giờ mẹ sống một mình nhờ trợ cấp của nhà nước. Học sinh và sinh viên quanh vùng rất hay đến chơi với mẹ, mua đồ ăn cho mẹ, nói chuyện với mẹ cho mẹ vui.

Bình thường mẹ Lâm hay gọi điện, vì mắt mẹ kém rồi, đâu có nhìn được phím điện thoại để nhắn tin nữa, gọi cũng nhiều lúc còn bấm nhầm nữa là. Ấy vậy mà hôm nay mẹ lại nhắn tin cho mình. Lạ nha.
Mình bấm máy gọi lại ngay cho mẹ:

– Mẹ à, hôm nay lại nhắn được tin cho con cơ à?

– Ừ, có đứa vừa tặng mẹ cái máy tính bảng của Tàu, to gấp chục lần cái điện thoại cũ của mẹ ấy, lắp sim vào gọi và nhắn tin như điện thoại luôn. Chữ to lắm, mẹ nhìn và nhắn tin cũng dễ. Thế cũng tốt, gọi nhiều cũng tốn tiền lắm. Có cái này rồi mẹ sẽ đăng ký gói 100 SMS miễn phí của Viettel, tha hồ nhắn.

– Mẹ nhắn nhiều thế á?

– Ừ thì ở nhà một mình buồn, nhắn tin nói chuyện với chúng mày cho đỡ buồn. Mà giờ có bận không? Qua đây mẹ nhờ tí.

– Có việc gì thế mẹ?

– À, có đứa vừa lập cho mẹ tài khoản trên Phây, nhưng mẹ không biết dùng, đến chỉ mẹ tí.

Vậy là tôi xếp sách vở lại, qua chơi với mẹ. Mỗi lần tôi đến, mẹ vui lắm. Rồi tôi chỉ cho mẹ cách vào phây bằng máy tính bảng, cách chơi game. Mẹ thích nhất trò pikachu vì mẹ bảo nó giúp mẹ luyện cho mắt tinh nhanh hơn, mẹ không thích trò đua xe, vì chóng mặt lắm, buồn nôn nữa, mẹ bị say ô-tô mà, mẹ sợ đang đua lại lăn quay ra đó thì khổ.

Chơi game chán, hai mẹ con chuyển sang lướt web. Nhìn thấy một bài báo có cái tít là “Bộ giáo dục quyết định cộng 2 điểm cho bà mẹ Việt Nam anh hùng khi tham dự kì thi đại học”, mắt mẹ sáng lên, bắt tôi đọc thật kỹ bài đó cho mẹ nghe. Đọc xong, tôi hỏi mẹ:

– Ý mẹ thế nào? Sang năm mẹ có định thi không?

– Ừ, được đi thi, đi học thì ai chẳng thích, ngày xưa tuổi trẻ thì còn mải đương đầu với bom đạn, giờ về già rồi, được nhà nước tạo điều kiện cho đi học cũng muốn lắm, nhưng…

– Nhưng sao ạ?

– Thứ nhất, 60 năm rồi mẹ không đụng đến sách vở, kiến thức rơi rụng, giờ muốn thi đại học được thì lại phải đến lò luyện thi, phải học lại từ đầu, chắc phải ôn khoảng chục năm thì may ra mới đủ kiến thức thi. Mà giờ tay mẹ run lắm, cầm đũa ăn, cầm điện thoại cũng khó, nói gì là cầm bút, chả biết có viết được chữ nào không. Với lại bọn trẻ, nếu không làm được bài thì chúng nó có thể quay cóp, nhìn bài của bạn, mẹ giờ mắt kém rồi, để xa mắt khoảng một gang tay là không nhìn thấy gì thì sao mà quay cóp được, nhòm bài của cháu bên cạnh lại càng khó hơn. Haizzzz. Nhà nước ưu tiên cộng 2 điểm e là hơi ít, giá mà cộng khoảng 2 chục điểm thì khả năng đỗ cao hơn con ạ.

– Mẹ cứ tự tin lên, hay mẹ thì vào trường con đi, con sẽ cho mẹ tài liệu ôn, kèm cặp mẹ, mẹ sẽ tiến bộ nhanh thôi.

– Cứ cho là mẹ thi đỗ đi, thì sau đó, vẫn còn nhiều vấn đề con ạ.

– Gì nữa hả mẹ?

– Mẹ không biết hằng ngày sẽ đi học bằng cách nào. Taxi, xe ôm thì chết tiền, xe bus thì đông, mẹ không chen được, xe máy mẹ không có, xe đạp thì chân mẹ yếu, đạp không nổi.

– Hay mẹ rủ mấy người bạn của mẹ, cũng là mẹ Việt Nam anh hùng ấy. Mấy người đi học cùng thuê một taxi cho đỡ tốn tiền.

– Mấy người đó nằm liệt giường gần năm nay rồi, ăn uống còn phải có người bón cho, sức đâu mà đi học.

– Dạ, thế con xin cho mẹ vào ở KTX nhé.

– KTX chúng nó quậy lắm, ồn ào suốt ngày, rồi còn đưa cả bạn giai về phòng chơi trò xếp hình, uỳnh uỵch uỳnh uỵch, mẹ sao ngủ được.

– Dạ, mẹ nói cũng phải.

– Ừ, nhưng điều mẹ lo nhất là về mấy môn học. Những môn viết bằng bút thì mẹ còn cố được, chứ môn thể dục thể chất thì mẹ sao mà theo nổi, nhất là mấy môn nhẩy cao, nhẩy xa, xương mẹ yếu lắm rồi, nhảy cái là gãy luôn đấy. Không nhảy được là học lại, nợ môn thì bao giờ mới lấy được bằng mà đi xin việc.

– Dạ, cái đó con chắc là các thầy sẽ giúp mẹ thôi, không làm khó cho mẹ đâu.

– Thật hả con? Nhưng mà…

– Còn gì nữa mẹ?

– Thời gian học những 4 năm, đấy là chưa kể nếu học dốt còn bị học lại thì phải lên đến 5 hay 6 năm mới lấy được bằng. Mẹ thì sức yếu lắm rồi, sợ không biết có đợi được đến ngày đó không, chứ đang là sinh viên năm 2, năm 3 rồi mà chết giữa chừng thì phí công phí sức lắm.

– Mẹ đừng lo, mẹ còn khỏe lắm, con tin là mẹ sẽ học xong xuôi, ra trường, lấy bằng, đi xin việc làm ổn định, xây dựng một tương lai tươi sáng.

– Ừ, thôi nghe lời con, mẹ sẽ cố vượt khó vậy.

Vậy là mấy ngày sau đó, mẹ chăm chỉ ôn luyện, đèn sách miệt mài, hăng say nỗ lực để có được tấm bằng đại học, ổn định tương lai. Nhưng được vài hôm sau, mẹ lại nhắn tin cho tôi với giọng rất hoang mang:

– “Không ổn rồi con ơi, hình như Bộ vừa rút lại quyết định cộng điểm cho bà mẹ Việt Nam anh hùng rồi, thế thì mẹ sao đỗ nổi, tự nhiên mẹ thấy tương lai mịt mù quá con ạ”…

Tác giả: Vo_tonq_danh_meo

Cho tôi xin một vé đi Quất Lâm

Tôi khoác ba lô chầm chậm tiến về phía mấy cái lều lụp xụp nhưng có rất nhiều em váy ngắn và nhìn có vẻ xinh xắn đang vẫy vẫy. Thấy tôi, các em ấy ùa ra xúm xít làm tôi có cảm giác mình như là một nam ca sĩ, diễn viên nổi tiếng của K-bóp, còn các em là những fan hâm mộ chân chính, chỉ khác có một điều là không thấy các em đưa giấy hay đưa ngực ra xin chữ ký. Thôi thì lát vào trong các em cởi quần ra anh sẽ dùng chym ký trực tiếp lên vậy.

Các nhà lán ở đây được xây dựng theo phong cách kiến trúc tạm bợ với tiêu chí kín đáo là chính, không cần cửa sổ. Gần cửa chính có một bà chị khoảng 50 tuổi ngồi ở cái ghế băng dài cũ kỹ cạnh cái bàn nhựa, bên trên là cái ấm trà và mấy cái chén cáu bẩn, chắc đã lâu không có người uống. Cũng đúng, các ông vào đây thì ông nào cũng vội vội vàng vàng vào trong chiến đấu, rỗi hơi hay sao mà ngồi đây uống nước. Thấy tôi bước vào, bà chị U50 đã đon đả chào mời:

– Ngồi xuống đây chú, chú quả là có con mắt tinh đời, chọn quán chị là chuẩn và xịn nhất ở khu này đấy. Này nhé, gái trẻ, yêu nghề, giá cả cạnh tranh, phục vụ tận tình, hiến dâng hết mình.

– Dạ, thế mấy em này đều là nhân viên quán chị hả?

– Ừ, mấy đứa đó đều con nhà lành hết đấy. Thích đứa nào thì chọn đi, rồi đưa nhau vào trong động phòng luôn, giá cả khỏi phải lăn tăn.

– Nói thật với chị, chị đừng giận, em chẳng ưng đứa nào ở đây cả. Chị có đứa nào ngon lành và mới nhất thì gọi đến đây cho em.

– Chú đúng là kén ăn, hàng vậy còn không ưng. Nhưng không sao, yêu cầu của chú chị sẽ đáp ứng được, có điều là giá hơi chát đấy.

– Đậu má, đừng có lăn tăn chuyện giá cả với em, em tự ái đấy.

– Ok, chú đợi chị tí, chị gọi hàng về cho chú ngay đây.

Trong lúc đợi mụ chủ quán gọi hàng xịn về, tôi quay ghế ngồi hướng ra biển. Từng con gió mang theo vị mằn mặn của biển khơi táp thẳng vào mặt tôi mát rượi nhưng vẫn có chút gì đó gờn gợn. Tôi cứ ngắm mãi những con sóng lăn tăn đang say sưa đuổi nhau và tự hỏi không biết mỗi ngày có bao nhiêu con sóng xô bờ? Và cũng không rõ mỗi ngày có bao nhiêu thằng đàn ông ghé về đây tìm lạc thú xác thịt. Sóng ngàn năm vẫn tìm bờ giống như đàn ông vẫn muôn đời tìm gái, để rồi khi chúng gặp nhau, chúng vồ vập, vội vàng xoắn vào nhau, rồi bọt xủi lên bờ cát, rồi tan mau như chưa từng gặp nhau.

Đang chìm đắm trong những miên man suy tư, chợt một giọng ồm ồm vang lên từ bên cạnh làm tôi bừng tỉnh:

– Chào anh bạn trẻ.

Cái giọng nghe quen thế? Tôi quay sang. À, thì ra là ông cụ ngồi trên xe lúc nãy. Đúng rồi, cụ ấy bảo đi quất phò mà, sao lúc xe dừng lại không thấy lão xuống nhỉ?

– Dạ, con chào cụ. Cụ cũng chọn chỗ này à?

– Tôi là khách quen ở đây mà. Sao hồi nãy anh xuống xe không gọi tôi xuống luôn? Làm tôi phải đi bộ một đoạn ngược trở lại.

– Dạ, lúc xuống con thấy cụ đang ngủ gật nên không tiện gọi, với lại con tưởng cụ có chỗ khác ngon hơn.

– Chỗ khác nào chứ, chỗ này là gái ngon nhất rồi. Trẻ đẹp, yêu nghề, thổi kèn cực phê.

Lúc này, bà chị chủ đã quay về, nhìn thấy ông cụ, mụ ta đã cười rất tươi:

– Ôi cụ. Khiếp, mấy tháng rồi không thấy cụ ghé qua. Tưởng cụ liệt dương rồi chứ. Gớm, cái Trinh, cái Lộ nó cứ nhắc cụ suốt.

– Hề hề, cụ cũng nhớ mấy đứa lắm, nhưng đợt rồi bà lão ở nhà ốm quá, có tí lương hưu thì thuốc thang cho bà ấy hết. Chả lẽ lại quất phò chịu à?

– Vâng, cụ trở lại là con vui rồi. Thế hôm nay cụ thích cháu Trinh hay cháu Lộ chăm sóc cụ?

– Cho cụ cả hai đi, bù lại mấy tháng trước cụ phải nhịn.

– Có luôn. Trinh, Lộ ơi, ra dìu cụ vào giường đi.

Nhìn ông cụ tay ôm eo, tay rờ mông hai cô gái trẻ rồi hí hửng bước vào trong, tôi thấy ngưỡng mộ cụ vô cùng. Thời gian và tuổi tác có thể làm cụ già đi, chậm hơn, nhưng độ cứng và độ máu thì vẫn không thay đổi. Nói thật, ai cũng như cụ thì mấy cái công ty sản xuất Rocket với lại sâm Alipas chỉ còn cách phá sản rồi trả lương cho nhân viên bằng chính Rocket với Alipas để nhân viên đem về uống chứ còn bán cho ai được.

Chợt nhớ ra là mình vẫn chưa có hàng, tôi quay sang hỏi chị chủ:

– Của em tới chưa? Lâu thế chị?

– Tới rồi, tới rồi, chú cứ vào trong phòng kia trước đi, 2 phút nữa em nó sẽ vào hầu chú.

– Ok, nhưng em nói trước, hàng không ngon là em bỏ đi chỗ khác đấy.

– Yên tâm, nhìn thấy hàng rồi đảm bảo chú không muốn đi đâu cả.

Tôi khoác ba lô đi vào trong theo hướng chỉ dẫn của chị chủ. Cái lối đi khá hẹp và tối, 2 bên là 2 dãy phòng song song, mỗi phòng chỉ vài mét vuông đủ kê cái giường. Mùi ẩm mốc, tanh nồng, quyện với mùi bao cao su, loại được phát miễn phí ở mấy trung tâm dân số kế hoạch hóa, tất cả trộn vào nhau gây ra một cảm giác ngột ngạt và rất khó thở. Tôi vào phòng và quăng cái ba lô xuống giường. Lấy sẵn máy ảnh ra để lát tác nghiệp. Đang lúi húi chỉnh lại cái ống kính thì một vòng tay êm ái luồn từ phía sau ôm chặt lấy tôi. Tiếp theo đó là bộ ngực mềm mại siết vào lưng tôi. Tôi cảm nhận được chiếc cằm nhỏ nhỏ xinh xinh đang trượt nhẹ trên vai mình cùng một hơi thở ấm áp chạy dọc theo gáy. Chưa kịp phản ứng gì thì lại nghe một giọng con gái thì thầm bên tai ngọt ngào như mía đường:

– Đợi em lâu chưa cưng?

– Lâu, từ lúc là một thằng đàn ông anh đã đợi em rồi.

Rồi tôi quay ngoắt lại bế thốc em lên và quẳng xuống giường. Tôi thực hiện hành động đó nhanh đến nỗi chưa kịp nhìn xem mặt em như thế nào, xinh hay xấu. Nhưng có lẽ lúc này xinh hay xấu cũng không còn quan trọng nữa, bởi xét cho cùng, cái chuyện bản năng giữa đàn ông và đàn bà nó phụ thuộc và cảm xúc và hứng thú nhiều hơn. Đó là lý do giải thích tại sao nhiều ông có vợ đẹp như hót-gơn mà vẫn đi lăng nhăng với cái con xấu ma chê quỷ hờn.

Tôi hừng hực khí thế, cởi quần định nhảy lên giường chiến luôn. Nhưng mới kịp cởi được có một bên ống thì tự nhiên thấy con bé đó kêu lên:

– Ơ kìa, anh Thẩm, đúng là anh Thẩm con bác Du rồi.

Tôi sững người lại và nhìn kỹ con bé. Thôi, người quen thật rồi, trông nó quen lắm.

– Em… Em là…

– Vâng, em là Sự con cô Tướng đây mà, anh không nhận ra em sao?

– À, đúng rồi, nhớ rồi. Gớm, đợt trước anh về quê gặp em trông em còm nhom, teo tóp thế mà giờ em đã như Thủy Tốp thế này, sao anh nhận ra được. Mà anh nghe nói, em đang học gì trên Hà Nội cơ mà, sao giờ lại đang công tác ở đây? Làm thêm à?

– Em học Trung cấp thanh nhạc ở trên Hà Nội anh ạ, khoa thổi kèn. Học được 1 năm thì gia đình khó khăn quá phải xin bảo lưu. May mà cũng kịp học được một năm về thổi kèn rồi nên chị chủ đây mới nhận em vào làm. Nhưng chắc em sẽ theo nghề này suốt thôi anh ạ. Chứ học xong không biết có xin được việc không, nếu xin được thì lương cũng ba cọc ba đồng, không bằng em chổng mông vài cái.

– Nhưng em còn trẻ, lại xinh đẹp thế này, theo nghề này, không có tương lai đâu em.

– Có chứ anh. Chị chủ đang tính sắp tới sẽ đóng bảo hiểm xã hội cho bọn em, sau này về hưu em sẽ có lương. Cộng với số tiền dành dụm được trong thời gian làm ở đây, em dự tính sau này về sẽ mở một trung tâm đào tạo thổi kèn và các dịch vụ kèm theo cho những em gái nào có năng khiếu, có đam mê và thực sự và muốn theo đuổi cái nghề này. Thế còn anh? Anh mang theo máy ảnh để làm gì thế?

– Anh là nhà báo, anh đang đi tác nghiệp để viết bài về cái nghề của bọn em đó.

– Vậy à. Thế tức là anh chỉ đóng giả làm khách mua dâm để tìm hiểu viết bài thôi đúng không?

– Sao lại đóng giả? Anh mua thật luôn ấy chứ. Làm báo là phải phản ánh sự thật, không được làm giả.

– Tại em đọc báo thấy mấy anh phóng viên cũng đi viết bài về mại dâm kiểu như anh, toàn đóng giả khách mua dâm, xong đến lúc chuẩn bị vào cuộc chiến thì các anh ấy sẽ giả vờ có điện thoại hoặc đau bụng để chuồn ra ngoài mà.

– Bọn nó chém đấy. Đậu má mấy cái thằng đó, nó tưởng độc giả là lợn hay sao mà tin những lời nó nói. Chúng nó có khi còn phang mấy nháy liền rồi tính cả vào tiền công tác phí ấy chứ, ở đó mà giả vờ chuồn ra ngoài.

– Anh nói vậy tức là lúc viết bài anh sẽ tả luôn cảnh mua dâm thật à?

– Ngu gì mà anh tả, anh cũng lại phải viết giống chúng nó, rằng là đúng lúc chuẩn bị chiến thì anh bị liệt dương rồi chuồn ra ngoài thôi.

– Vậy thì anh cũng đâu khác mấy cái thằng phóng viên kia.

– Tất nhiên, có khác gì đâu, anh cũng là phóng viên mà. Với lại, em cũng thông cảm, không có thằng phóng viên nào dám viết là tôi đã mua dâm thật đâu, vợ nó cắt chym ngay. Thông cảm cho bọn nó em ạ.

– Nhưng, anh với em là chỗ người quen biết cùng làng, chắc anh không làm thật chứ?

– Anh có một nguyên tắc, công việc là công việc, quen biết là quen biết, không thể để 2 chuyện đó dính dáng đến nhau được.

– Em thích nguyên tắc đó của anh. Mình tiến hành luôn đi anh. Em không muốn đợi lâu hơn nữa.

Và thế là tôi và em, 2 kẻ quen biết, cùng làng, nhưng đều vì niềm đam mê, hết lòng tận tụy với công việc, với nghề nghiệp mà mình đã chọn nên đã lao vào nhau, quắn lấy nhau như lâu ngày bị bỏ đói….

Xong xuôi hết mọi việc, tôi mới chợt giật mình nhớ ra là cái máy ảnh tôi vẫn vứt ở đó, chưa chụp được kiểu nào. Mịa, không có ảnh thì về chết với lão sếp.

– Em ơi, có khi em đừng mặc quần áo vào vội, để anh chụp vài kiểu về còn đăng lên kèm cùng bài viết cho nó sinh động, làm cả trang bìa luôn nữa.

– Vâng, anh chụp đi.

– Phạch! Phạch! Rồi, đẹp lắm, thêm mấy kiểu nữa nhé. Phạch! Rồi, em dạng chân ra đi, rồi! Phạch. Tiếp, em chổng mông lên nào, đúng rồi, đẹp lắm, Phạch! Phạch!…

Đúng lúc tôi đang mải mê tác nghiệp trong phòng thì chợt bên ngoài có tiếng còi Ú Ú Ú Ú ầm ĩ, đinh tai nhức óc. Cái quái gì thế nhỉ? Công an à? Chết mịa, bị bắt thì nhục. Tôi hoảng hốt lao ra xem sao. Nhưng may quá, không phải công an mà là xe cấp cứu. Ai? Ai bị làm sao? Tôi thấy xe dừng ngay trước và gần như ngay lập tức mấy bác sĩ, y tá mặc áo trắng ôm cáng lao ra chạy rầm rầm vào trong. Ca này có vẻ nặng đây. Thấy chị chủ quán cũng đang chạy theo, tôi níu tay bà ấy lại rồi hỏi giật:

– Có chuyện gì thế chị? Ai bị làm sao à?

– Ông cụ, ông cụ bị thượng mã phong, xỉu rồi, vẫn còn dính chặt với hai đứa cháu, không lôi ra được. Chắc là không qua khỏi chú ạ.

Rồi mấy cái bóng áo trắng lúc nãy lại rầm rập khiêng cáng chạy qua rất vội vàng. Nhìn ông cụ nằm còng qoeo trên cáng dính chặt với đứa cháu của mình, sao mà thấy thương cụ quá. Thôi thì mỗi người có một đam mê, được chết vì niềm đam mê của mình, âu đó cũng là hạnh phúc, phải không cụ? Cụ đi mát mẻ nhé.

Tác giả: Vo_tonq_danh_meo

Vợ tôi ốm nghén

Mình có nghe nói mấy bà bầu thường hay bị nghén, nhưng cũng chưa hiểu nghén là như thế nào. Thế nên khi biết tin vợ có bầu thì mình có hỏi anh Gu-gồ, anh Gồ bảo là nghén có hai dạng, một rất sợ và hai là rất thèm cái gì đó. Nói chung nghén sẽ mang lại khá nhiều phiền phức và mệt mỏi. Hi vọng vợ mình không bị nghén.

Được khoảng một tuần vợ chưa có biểu hiện gì nên mình cũng yên tâm lắm. Nghĩ thầm: “Quả này ngon rồi, thật may mắn, tạ ơn Chúa, Nam mô a di đà phật!”

Chiều nay cũng như bao chiều, tan giờ làm là phi ngay về nhà. Dù trời lạnh nhưng mình vẫn phóng xe rất nhanh bởi mình biết vợ yêu đang chờ mình bên cạnh mâm cơm nóng hổi với món cà muối sổi, món dừa kho trứng chim cút đang bốc khói nghi ngút, cả món canh dưa nấu nhạt tỏa hương ngào ngạt. Ôi, nghĩ đến đó thôi đã thấy ấm áp rồi, chợt thấy cái lạnh của mùa đông chẳng còn đáng sợ nữa.

Mở cửa vào nhà, thấy vợ đang ngồi máy tính chơi pikachu.

– Em yêu, sao chưa dọn cơm mà vẫn còn ngồi bắn điện tử? Dọn cơm ăn đi, anh đói quá.

– Em nghén rồi.

– Thế là dư lào?

– Thì định nấu nhưng ngửi mùi dầu ăn buồn nôn quá nên lại thôi.

– Thế tức là vẫn chưa nấu cơm à?

– Vâng

– Ừ, vậy để đó anh nấu cho, em đi cắm nồi cơm đi.

………Ọe, ọe, Ọe

– Sao thế em?

– Anh ơi mùi gạo ghê quá, em buồn nôn, không cắm được.

– Ừ, vậy để đó tí anh cắm cho, em đi rửa cái đống bát dành dụm được từ đầu tuần đến giờ đi.

– Anh ơi, mùi sunlight cũng sợ quá, em không rửa được.

– Ok, để đó tí anh rửa cho, em tranh thủ giặt cho anh cái quần ngố để cuối tuần sau anh diện về quê dự đám ma.

– Anh ơi, mùi ô-mô, mùi ô-mô thật đáng sợ, em không giặt được.

– Thế thì quét qua cái nhà đi để tí ăn cơm nào.

– Anh ơi, cái chổi, cái chổi, mùi của nó khủng khiếp quá.

– Thôi được, vậy em lên giường đắp chăn nằm nghỉ đi cho đỡ mệt. Tí anh dọn dẹp nấu nướng xong sẽ gọi em dậy ăn. Ok?

– Dạ vâng.

Vợ tôi ngoan ngoãn lên giường nằm và không thấy kêu ca gì nữa. Nghĩ cũng vẫn may đấy, nếu vợ tôi mà sợ cả cái mùi chăn ga gối đệm nữa thì chỉ có cách xuống nền nhà nằm. Trời thì lạnh, đang có bầu mà lại phải nằm tênh hênh dưới nền nhà thì thương lắm.

Thôi thì thỉnh thoảng vợ mới mang bầu, mình là người đàn ông, lại là đàn ông đích thực, x-men, nên chia sẻ và giúp đỡ việc nhà cho vợ cũng là điều đáng làm và đáng tự hào.

Tưởng rằng xác định tư tưởng như vậy là sẽ được yên ổn, ai ngờ, nửa đêm đang ngủ ngon thì vợ chọc chọc vào mông gọi dậy:

– Anh ơi, em thèm….

– Ừ, anh biết rồi, anh cũng đang thèm đây. Nhưng bác sĩ bảo phải kiêng 3 tháng đầu. Em cố gắng lên, 3 tháng nhanh thôi mà!

– Không, không phải thèm cái đó, thèm cái khác cơ!

– Là cái gì?

– Đùi gà luộc chấm bột canh ớt lá chanh.

– Sao lại thèm vào giờ này? Anh kiếm đâu ra?

– Thì nghén nó thế, ai mà biết được.

– Thôi, cố ngủ đi, sáng mai anh mua cả đàn gà về luộc cho em ăn.

– Không, bây giờ cơ, nếu không được ăn thì em không ngủ được, em mà không ngủ được thì anh cũng không ngủ được đâu.

Thế là lại lồm cồm bò dậy, khoác áo đi bộ ra đầu ngõ, vừa đi vừa cầu mong cho có cái quán phở gà nào nó còn mở cửa. Kia rồi, may quá, còn một quán vẫn sáng đèn.

– Có đùi gà luộc không anh?

– À, hết rồi em ạ, anh chuẩn bị dọn về nghỉ đây.

– Thế không còn cái gì khác để ăn à?

– Chỉ còn phao câu thôi.

– Vâng, vậy cho em 10 cái phao câu. Có còn hơn không anh ạ.
Kể từ lần đó, cứ đang nửa đêm ngủ ngon mà vợ chọc chọc gọi dậy là lại giật mình thon thót. Lúc thì thèm gà tần, khi thì dồi chó, hôm thì lòng lợn, bữa lại tiết canh. Hồi mới cưới đang ngủ mà vợ chọc dậy thì thích lắm, cơ mà giờ thì chả thích nữa.

Còn nhớ có một hôm, hơn 2h đêm, đang ngủ , vợ vùng dậy đòi ăn bún đậu mắm tôm. 2h đêm thì còn ai bán cái đó nữa. Đành liều mặt gõ cửa mấy nhà hàng xóm hỏi xin. May mà có một nhà nó ăn cà pháo với mắm tôm từ hôm trước vẫn còn thừa một ít, nhưng chỉ có mắm tôm không thôi, không có bún, không có đậu. Thôi cũng đành vậy, có còn hơn không.

Thế là mang về đổ ra bát, cho thêm tí nước mắm, mì chính vào cho thơm rồi lấy cái thìa đưa cho vợ tự xúc ăn. Mình mệt quá lăn quay ra giường ngủ còn vợ thì vừa xúc, vừa húp sột soạt vừa khen mắm ngon quá.

Nhưng đó chưa phải là tất cả. Một chiều hai vợ chồng đang đèo nhau đi chợ mua rau, tự nhiên vợ giật giật áo mình rồi kêu lên:

– Anh ơi, hình như, em lại thèm rồi.

– Sao? Thèm cái gì? Giờ là ban ngày, em thèm gì anh chiều hết.

– Anh quay xe lại đi, em chỉ cho. Em vừa nhìn thấy xong.

Mình ngoan ngoãn quay xe lại, đi theo hướng vợ chỉ. Vợ bảo mình dừng xe ở một shop thời trang rồi nhanh như cắt lao xuống chỉ vào cái váy con mụ ma-nơ-canh đang mặc rồi thỏ thẻ:

– Đây, em thèm cái váy này.

Ôi thôi! đang bảo dành dụm tiền đầu tư đôi giầy da mới để đợt tới đi viếng đám ma cho oách, giờ quất quả váy này thì chắc lại phải mang đôi giày cũ đi khâu mà đi tạm vậy. Chả còn cách nào khác.

Từ hôm có cái váy, vợ dịu dàng hơn hẳn. Trước chồng xem bóng đá là lườm nguýt, rồi giành giựt điều khiển, tranh kênh đòi xem phim hàn quốc. Giờ lại ngồi xem bóng đá cùng chồng. Mà không chỉ xem không đâu, còn thường xuyên đưa ra bình luận và nhận xét rất chính xác và sắc bén nữa. Chỉ có điều những bình luận của vợ mình thường không liên quan lắm đến chuyên môn hay kỹ chiến thuật mà chủ yếu chỉ là: “Ôi! anh kia body chuẩn thế!”, “Eo! anh kia đùi to thế”!…

Đặc biệt là vợ mình rất hâm mộ anh Ronaldo. Lý do thì chỉ có một lí do duy nhất đó là anh ấy đẹp trai và trông rất lạnh lùng. Cứ mỗi khi anh Ronaldo có bóng là vợ mình lại gào lên: Ronaldo! Ronaldo!

Nhiều lúc mình phát bực mình và phải quay sang quát vợ:

– Em hâm mộ thằng đấy vừa vừa thôi nhé. Đừng có thái quá để đến lúc nghén nó là anh không có tiền mua nó về cho em đâu đấy. Không phải cứ ốm nghén là thích cái gì cũng chiều được đâu, nhá!!!

Tác giả: Vo_tonq_danh_meo

Tâm sự ông bố trẻ

Vậy là cu nhóc nhà mình đã đi học mẫu giáo rồi. Nhanh thật đấy! Mới đó mà đã mấy năm. Nhớ hồi ấy, cưới nhau được 6 tháng chưa thấy bầu bí gì, ông bà già hai bên cứ sốt phình phịch. Nào là chúng mày phải đi khám đi, đi xét nghiệm đi, nửa năm trời rồi mà chưa có gì là sao? Ngày xưa chúng tao cưới vài ngày là có chửa rồi. Nghe mà não hết cả ruột già. Gớm, ngày xưa ông bà cưới vào đúng dịp nông nhàn, ở nhà với nhau suốt ngày, cứ hứng lên là lại nháy nhau vào trong buồng chiến đấu, mệt lại nghỉ, hồi sức rồi thì lại chiến đấu, bảo sao chả dễ có bầu, có như vợ chồng mình bây giờ đâu, cưới hôm trước hôm sau đã phải đi công tác luôn.

Ấy nhưng mà cũng sốt ruột thật, bởi chính vợ chồng mình cũng thấy lo lắng. Vì tiếng là cưới 6 tháng nhưng thực ra bọn mình đã xơi nhau từ hồi mới yêu, nhận lời yêu buổi sáng thì tối hôm đó chén luôn. Hơn nữa, bây giờ ăn uống thực phẩm không đảm bảo, rượu thì pha từ cồn với nước ao, rau muống thì trồng ngoài nghĩa địa, bánh đa nem quấn bằng bao cao su, khẩu trang tái chế từ Kotex, biết đâu mấy thứ chất độc đó nó làm teo súng với ung trứng, không đẻ được thì sao?

Thế nên khi cu nhóc ra đời, khỏi phải nói, cả nhà mình mừng vui đến thế nào. Ai đến chơi cũng khen thằng cu giống bố, có cái mắt dâm dâm, cái cằm chưa gì đã nhú ra vài sợi lông giống hệt bộ râu dê của bố.

Còn một đặc điểm nữa mà mình thấy con trai mình rất giống mình đó là nó cực kì thích bú vú lạ. Bình thường mẹ cho bú thì cu cậu vẫn miễn cưỡng bú, nhưng hôm ấy, có bà ngoại với dì sang chơi, thằng bé cứ khóc toáng lên rồi nhả đầu vú mẹ ra không chịu bú. Bà ngoại thấy cháu khóc quá mới bế và nựng nựng bảo nín đi, bà cho ti bà. Thế là bà ngoại vén áo lên moi vú ra định tống vào mồm cháu. Vừa mới nhìn thấy vú bà ngoại, chưa kịp ti phát nào, cu cậu đã hét ầm ĩ lên, tiếng hét giống như kiểu bạn đang xem một cảnh rùng rợn trong một bộ phim kinh dị ấy, rồi sau đó, nó nôn ọe, trớ hết ra. Thấy con khóc và nôn ra vậy thì thương quá, nên mình bảo dì:

– Hay dì cho cháu bú vú tí, cháu nó khóc tội quá dì à.

Dì thì còn ít tuổi, năm nay mới đang học 12, bị đề nghị bất ngờ nên dì ấp úng, mặt đỏ bừng:

– Nhưng, em làm gì có sữa đâu mà cho cháu bú được.

– Cần gì phải có sữa, chỉ cần được ngậm vú dì là nó sướng rồi, anh là bố nó, anh hiểu mà.

Không thể chối được nữa, dì đành bế cháu, cởi cúc áo ngoài ra, vén cooc-xê lên, moi vú ra cho cháu bú. Cu cậu đang gào khóc ầm ĩ, nhìn thấy vú dì thì cười khanh khách, ngoạm luôn bú như chưa bao giờ được bú, lưỡi thì cứ lia qua lia lại, môi chu lên mút chùn chụt chùn chụt, mình đứng nhìn con bú mà phát thèm. Đã vậy, tay cu cậu còn đưa ra nắm chặt cái ti bên kia của dì cứ như là sợ bố nó vào ăn tranh mất. Khổ, trẻ con bây giờ khôn thật.

Lại nhớ đợt ấy, cu cậu nhà mình bị táo bón, gần 10 ngày không đi ị được phát nào. Mẹ nó nghe ai mách, về nghiền lá khoai lang cho con uống. Uống từ sáng mà đến trưa vẫn chưa thấy kết quả gì. Cơm sắp ra đó rồi mà cả nhà ai cũng thở dài thườn thượt, chả ai thiết ăn uống nữa. Bỗng cu cậu nhăn mặt rặn cái phẹt một cái, hai cục cứt chui ra, cục đầu màu vàng vàng, hơi rắn, cục thứ hai mềm hơn nhưng màu sắc thì vẫn lung linh như thế. Ôi, chỉ có 2 cục cứt chui ra thôi nhưng cả nhà như trút được gánh nặng ngàn cân. Ai cũng phấn khởi, vui vẻ. Rồi mọi người hào hứng ngồi vào bàn ăn cơm, ăn hết sạch thức ăn vì mấy hôm rồi lo lắng không ăn được nên ai cũng đói. Ơn trời, đúng là nhờ hai cục cứt của cu cậu mà cả nhà được bữa ăn no và ngon đến thế.

Thường lúc ăn cơm, nhà mình hay để cu cậu bò bò quanh nhà, mọi người vừa ăn vừa để mắt đến cu cậu. Bữa ấy hai vợ chồng mình với ông bà nội đang ăn cơm thì cu cậu ỉa đùn luôn ra nền nhà, vợ mình thấy thế bực quá mới quát:

– Trời ơi ông tướng, đang bữa ăn thì ỉa với đái, làm tôi ăn cũng không yên nữa.

Nói rồi vợ tôi định đứng dậy đi dọn, thấy thế ông nội bảo:

– Thôi, con cứ ngồi ăn nốt bữa đi, kệ cho nó chơi, tí dọn sau.

Vợ tôi nghe vậy thì cũng thôi, lại ngồi xuống ăn tiếp. Nhưng có được yên đâu, cu cậu bò bò quanh quanh rồi lại quay lại đúng cái chỗ cu cậu vừa ị ra, lấy tay nghịch nghịch cục phân. Vợ tôi thấy thế thì điên tiết lên quát to:

– Trời ơi, cứt đấy ông ơi.

Trớ trêu thay, lúc vợ tôi quát thằng bé cũng là lúc ông nội đang nhét miếng thịt gà vào mồm, nghe vợ tôi hét lên vậy ông sững lại, nhả ngay miếng thịt ra tay rồi nhìn nhìn kiểm tra. Thấy vậy tôi phải giải thích:

– Dạ không ạ. Vợ con nó mắng thằng bé chứ không phải nói ông đâu. Ông cứ yên tâm ăn đi ạ, thịt gà đấy.

Rồi cũng đến ngày cu cậu phải đi học mầm non. Buổi đầu bố đưa đến lớp cứ khóc tu tu không chịu vào lớp. Mãi sau một cô giáo khá trẻ và xinh đi ra nựng nựng và bế thì cu cậu mới có vẻ xuôi xuôi. Nhưng cái tật cũ lại tái phát, cu cậu cứ vén áo cô lên đòi ti. Cả mình và cô giáo đều ngượng chín mặt, cô giáo thì bối rối không biết xử lý sao cả. Thấy vậy mình lại phải dỗ dành:

– Ơ kìa con, không được thế. Như thế là hư, hiểu không? Mình là đàn ông mà, phải biết kiềm chế chứ, phải giống như bố này, dù có muốn lắm nhưng vẫn phải làm như không có gì? Nghe chưa con?

Thế mà cu cậu nghe thật, ngoan ngoãn theo cô vào lớp. Tưởng thế đã xong chuyện, ai dè, chiều đó đi về, thằng bé lại khóc, bảo nhất định không đi học nữa đâu, muốn ở nhà cơ. Mình lại dỗ dành, hỏi tại sao, thì cu cậu mới bảo:

– Tại cô giáo tắm không dùng bông tắm như ở nhà mà cứ lấy tay kì chim con, đau lắm.

– Ôi dào, tưởng gì, nếu thế thì bố cũng muốn đi học mầm non như mày con ạ. Đúng là sướng không biết đường sướng.

Tác giả: Vo_tonq_danh_meo

Chuyện thằng tốt nghiệp đại học đi làm bảo vệ

Chào các thím, mình xin tự giới thiệu mình là Dương, tên họ đầy đủ là Cấn Cường Dương. Đã tốt nghiệp đại học được 2 năm và hiện đang là trưởng phòng An ninh của một trung tâm chăm sóc sức khỏe sinh lý cộng đồng. Công việc chính hàng ngày là dắt xe và trông xe cho khách, hay nói dễ hiểu hơn thì mình làm bảo vệ trông xe cho quán mát-xa thư giãn.

Mình được lên chức trưởng phòng ngay từ khi bắt đầu về làm việc bởi vì cả phòng chỉ có duy nhất một mình mình, chức trưởng phòng không là của mình thì còn của ai nữa.

Lĩnh vực kinh doanh của trung tâm mình là giải quyết nhu cầu sinh lý (bằng tay và miệng) cho nam giới tuổi từ 18 trở xuống và từ 19 trở lên (hay nói cách khác là cho mọi lứa tuổi).

Nhân viên thì có khoảng 8 người, tất nhiên toàn là nữ và đều làm ở phòng chăm sóc khách hàng (thực ra chăm thì ít mà chủ yếu là sóc). Ở đây không có phòng kế toán vì tiền lương tính theo sản phẩm. Khi nhân viên làm cho khách hàng ra được sản phẩm thì tức là họ đã hoàn thành công việc và được chia lợi nhuận theo tỉ lệ 30/70.

Sáng nay vắng khách, ngồi buồn ngắm người qua lại vu vơ chợt thấy một nhóm các em gái tơ hồn nhiên ngây thơ lướt qua mà lòng mình ngẩn ngơ còn súng ống thì cứng đơ. À, hóa ra hôm nay các em ấy thi tốt nghiệp cấp 3. Ước gì anh được xếp hình với mỗi em một cái để thay cho lời chúc thi tốt của anh gửi tới các em.

Các em làm mình nhớ lại thời của mình khi bằng tuổi các em quá, cũng ngây thơ, hồn nhiên và đầy mơ ước như thế.

Còn nhớ hôm ấy, cũng vào một ngày hè nắng chói chang và ve kêu oang oang như hôm nay, vừa thi xong môn cuối vào trường trung cấp tin học. Chắc mẩm là trượt rồi vì cái môn thực hành gõ văn bản trên Word, lúc cuối nó hiện ra một dòng chữ tiếng Anh hỏi là có muốn Save bài làm lại không, đéo hiểu nó nghĩa là gì, cứ tưởng nó hỏi là bạn có muốn làm bài nữa không, thế là nhấn mẹ vào chữ “No”. Thôi xong, mất sạch chữ và đành nộp file trắng.

Đang ngồi uống nhân trần với vẻ mặt bần thần thì có một anh trông mặt hơi đần đần lân la lại gần hỏi thăm bằng giọng rất ân cần:

– Vừa thi xong hả em, làm được bài không?

– Dạ, em làm được hết anh ạ, nhưng mà hình như sai hết, có lẽ là tạch thôi.

– Thôi, tiếc gì cái trường trung cấp vớ vẩn này. Có muốn học đại học không?

– Dạ, có chứ ạ!

– Ok, anh sẽ giúp mày đỗ đại học. Anh có ông bác họ mới khai trương cái trường đại học rất to, đang có chương trình khuyến mại giảm 50% học phí nếu nộp hồ sơ trong tuần này đấy.

– Thật hả anh? Vâng, để em về làm hồ sơ luôn. Bao giờ thi ạ?

– Không cần thi, cứ nộp hồ sơ là đỗ. Mà anh với mày là chỗ người quen, không cần hồ sơ, cứ cho anh số điện thoại, lúc nào nhập học anh sẽ gọi.

Ôi, đúng là bố mẹ ông bà mình quanh năm ăn chay với thịt chó mắm tôm tích đức nên số mình mới gặp may thế. Đến thi cái trung cấp còn đang lo không đỗ mà tự nhiên giờ được đi học đại học, gia đình mình vui lắm. Bố mẹ phấn khởi hân hoan ra mặt, đi đâu gặp ai cũng khoe thằng con tôi đỗ đại học rồi, làm mình cũng thấy vui lây. Không vui sao được khi mà mình là người đầu tiên của dòng họ học lên được tới cấp đại học, làm rạng danh tổ tiên, sẽ là một mốc lịch sử chói lọi trong gia phả họ Cấn Cường nhà mình.

Trước hôm nhập học, bố mẹ mình giết lợn, sắp gần hai chục mâm cỗ mời bà con họ hàng, láng giềng tới chia vui. Cơ mà cuối cùng chỉ có vài người đến ăn, còn thừa những hơn chục mâm, đổ hết cho chó với cho lợn ăn, về sau chó với lợn nó cũng ngán éo thèm ăn thì lại gom lại đem biếu hàng xóm.

Trong số vài người đến ăn đó thì cũng chỉ có ba hay bốn người đi phong bì, còn lại là vác mồm đến ăn không. Thật rõ là không biết xấu hổ. Về sau hỏi ra mới biết, hôm đó họ còn bận tổ chức liên hoan cho con nhà họ cũng đỗ đại học, không thì lại đi ăn mừng cho con nhà khác trong làng vì cả làng đỗ đại học mà, cứ nộp hồ sơ là đỗ, muốn trượt cũng không được.

Trước giờ các cụ cứ kêu làng mình có truyền thống học dốt, đua đòi, ham chơi, giờ cả làng đỗ đạt đại học hết các cụ mới ngã ngửa ra và hối hận lắm vì đã trách lầm lớp trẻ. Chúng nó chơi bời thật đấy, hút hít, nghiện ngập, đú đởn, nạo thai thật đấy, nhưng mà thi thì cứ đỗ trăm phần trăm. Đúng là học ra học, chơi ra chơi.

Rồi 6 năm đại học cũng trôi qua (thực ra là 4 năm thôi, nhưng nợ môn và học lại thêm 2 năm). Ra trường với đôi mắt thâm quầng vì thức khuya và thiếu ngủ. Các thím chớ vội hiểu lầm tội nghiệp mình, thiếu ngủ éo phải vì học khuya mà vì những đêm cày game triền miên. Cày ngày không đủ tranh thủ cày đêm, cày thêm lúc gà gáy và cày hí hoáy cả lúc giữa trưa.

6 năm với bao tủi hổ nhục nhã và cả bao tiền bạc của ông bà già vì phải lên trường xin xỏ chạy điểm, vì phải ra quán cầm đồ chuộc xe, chuộc máy tính. 6 năm với kiến thức đạt được là một số 0 tròn trĩnh nhưng lại trui rèn mình thành một tay lô đề đầy bản lĩnh, trúng không kiêu trượt không nản. 6 năm với bao cuộc tình luẩn quẩn loay hoay xếp hình chia tay rồi lại xếp hình quay tay.

Đang suy tư với những hoài niệm thì chợt những tiếng cười giòn giã của các em nữ sinh làm tôi giật mình, cắt đứt dòng hồi tưởng để trở lại với thực tại, nhìn lại mình với thân hình như thằng sida và tương lai thì nhạt nhòa. Thế mà mới vài năm trước đây thôi, tôi cũng trẻ trung và mộng mơ và cười tươi nào kém gì các em.

Các thím có thể nghĩ là mình chém gió cho vui, nhưng không, những gì mình nói là sự thật, và sự thật này không hề thiếu trong xã hội này.

Nghĩ rồi tự cười chua chát một mình đầy mỉa mai, và đôi môi khẽ run run câu hát cho đời bớt chua chát:

“..ai cũng một thời trẻ trai
Cũng từng ước vọng đường dài
Ngờ đâu số mình nó lụi bại
Giờ đây cũng đành xóc lọ, đập chai…”

– Ê, đụ má thằng kia!

– Dạ, anh chửi em ạ?

– Không chửi mày thì chửi ai, thấy khách đến không dắt xe cho khách mà mắt cứ trợn lên, mồm rên ư ử thế à?

– Dạ, xin lỗi anh, mời anh vào trong hưởng lạc ạ, cứ để xe đó em dắt cho, chúc anh ngon chym!

Tác giả: Vo_tonq_danh_meo

Chuyện tình của tôi, nàng và con chó

Tôi và nàng quen nhau trong một hoàn cảnh bất ngờ và đẹp đến ngỡ ngàng. Buổi sáng hôm ấy, cũng giống như bao nhiêu buổi sáng khác, với những tia nắng sớm dịu dàng kiếm tìm những giọt sương long lanh trốn trong mép lá. Tôi lại thong dong dắt con Mi Du, à nhầm, con Mi Lu nhà tôi đi tè. Chỗ tôi cho nó tè là một bãi rác không xa nhà tôi. Ở đây sáng ra cũng thú vị lắm, rộn ràng người ra đổ rác, người bới rác, đương nhiên có cả người cho chó đi tè và thậm chí cả người đi tè…
Trong lúc con Mi Lu đang xả nước nhiệt tình thì tôi chợt để mắt đến một em khá là ngon. Quần bó sít đến tận đít, ngực nhú căng như búp măng. Tôi cứ thẫn thờ ngắm nàng mà quên mất cả việc con Mi Lu đã tè xong, đang giựt giựt cái dây như muốn bảo là “đừng ngắm gái nữa, đi về thôi!”. Về sao được chứ, phải bắt quen với nàng ngay, không để lỡ cơ hội này được.
– Chào em, em đi đổ rác hả?
– Dạ, em chào anh! Anh cũng đi đổ rác à?
– Không, anh cho con chó đi đái! Mà, em ăn cái gì mà sao đổ lắm rác thế?
– Dạ không, em ăn thì em thường ăn hết luôn, không để lại thừa đâu mà có rác. Cái này là rác sinh hoạt thôi. Mà đây là chó nhà anh hả?
– Ừ, đúng rồi!
– Hi, đúng là chó nào chủ ấy, mắt nó đang nhìn em hau háu như muốn ăn tươi nuốt sống em kìa…
Đó, tôi và nàng đã gặp nhau trong khung cảnh đó, và cũng chẳng nói gì nhiều, cũng chỉ toàn xoay quanh chuyện đổ rác, chuyện đi tè, chuyện chó má. Ấy vậy mà dần dần tình cảm nảy sinh, tôi và nàng quý mến nhau lúc nào không hay. Quê nàng ở một tỉnh nghèo cách xa hàng trăm cây số. Gia đình cũng khó khăn, mặc dù nhìn cách ăn mặc và tiêu tiền của nàng thì đố ai nhận ra điều đó.
Ở trường, nàng đã 2 năm liền đạt danh hiệu “sinh viên nghèo vượt khó học dốt”, và khả năng nàng lập hát-trích cho danh hiệu này là khá cao vì hiện tại nàng vẫn đang là ứng cử viên dẫn đầu. Thôi thì quý nhất là cái “chữ sinh viên nghèo vượt khó” thôi, còn cái chuyện học dốt hay học giỏi nó còn do gen di truyền, chỉ số IQ, mà mấy cái đó không phải lỗi của nàng.
Rồi tôi hẹn nàng đi chơi. Buổi đầu tiên tôi đã cầm được tay, buổi thứ hai tôi day được má, buổi thứ ba tôi đá được lưỡi, buổi thứ tư tôi cưỡi lên bụng, buổi thứ năm tôi đụng được ti, buổi thứ sáu tôi di được bím… À, tình hình có vẻ ngon đây, cứ đà này thì buổi thứ bảy chắc tôi sẽ lím được @#$%^&
Nhưng cuộc đời, đúng là nhân tính không bằng người tính, chuẩn bị thật kỹ lưỡng cho buổi thứ bảy trọng đại rồi thì bất ngờ nàng trở mặt:
– Đừng mà anh, em thấy hai đứa mình vội vàng quá thì phải?
– Vội gì mà vội hả em, mấy đứa trước…
– Gì? Mấy đứa nào?
– À không, ý anh là, mấy đứa bạn của anh, chúng nó kể rằng nó và người yêu chúng nó chỉ vài ngày là đã phá đảo rồi. Còn anh và em thì cả tuần rồi mà vẫn phải đánh du kích.
– Anh nghĩ em giống mấy đứa con gái hư hỏng đó sao?
– Anh xin lỗi, anh không có ý đó, em đừng giận mà!Nhưng, nói như thế, tức là em còn trong trắng hả?
– À, chuyện này thì….
– Thì sao?
– Nó là một tai nạn hơi khó nói anh à! Em thì chưa từng quan hệ với ai, nhưng trước kia em có đi học thổi kèn sóc-xong-phun!
– Sắc-sô-phôn!
– À ừ, sắc-sô-phôn! Rồi trong lúc mải mê tập không để ý, em đã ngồi lên kèn, và cái màng bị rách… Hu! Hu! Hu!
Tôi kéo nàng vào lòng vỗ về, an ủi:
– Thôi nín đi, đừng khóc nữa! Để lúc nào rảnh anh kiểm tra lại cho, xem vết rách có to không!
Rồi cái tin nàng có bạn trai trên thành phố chẳng hiểu sao cũng đồn về đến tận tai ông bà già của nàng ở quê. Và ông bà ấy bắt nàng phải đưa bằng được tôi về. Cũng không hiểu lí do tại sao. Có thể ông bà ấy nghe đồn là tôi quá đẹp zai, ga lăng nên tò mò muốn gặp. Hoặc cũng có thể đã quá nhiều thằng yêu con gái ông bà ấy xong rồi đều bỏ dép chạy lấy người nên lần này ông bà ấy muốn đưa về gặp cho chắc ăn. Ừ, về thì về, ngán gì…!
Nói là về thì về chứ cũng phải tính toán đấy! Đường thì xa chứ có phải gần gũi gì cho cam, lại còn phải quà cáp.
Đi bằng máy bay thì không được rồi, vì khoảng cách từ nhà tôi ra sân bay gấp đôi khoảng cách từ nhà tôi về nhà nàng. Đi ô tô thì càng không, tôi say xe ghê lắm, và cũng sợ bị chửi, thậm chí bị đánh. Nhớ có lần ấy đón xe đi Quất Lâm, xe thì đông, còn mỗi cái ghế trống duy nhất thế mà tôi vừa định ngồi vào thì ọe luôn cả một đống ra ghế, còn chưa kịp với cái túi ni-lông.
Thôi, thế là toi luôn cái ghế và phải đứng suốt cả đoạn đường. Bố ai dám ngồi vào cái ghế vừa ọe ra nữa. Mà cái tôi ọe ra thì có thơm tho gì, toàn tiết canh lòng lợn với bún đậu mắm tôm để hơn ba ngày trong bụng không đi ị được, chắc chúng nó bí bích và thèm khí trời nên khi có cửa thoát ra đằng mồm là chúng kéo nhau ra tuốt.
Nhưng cũng may là tôi không đứng một mình mà có mấy anh to con xăm rồng xăm phượng đứng cùng bên cạnh nên trông cũng oai phong phết. Mấy anh ấy lúc đầu cũng ngồi đàng hoàng, nhưng sau khi tôi phun ra thì các anh ấy đứng dậy hết cùng với tôi, vì ghế các anh ấy ngồi ngay cạnh ghế tôi phun mà. Suốt chuyến xe ấy các anh ấy cứ hằm hằm cái mặt, mắt hình tên lửa như chực vồ lấy tôi mà ném ra cửa. Đấy, nói thế để các thím thấy, đi ô tô là không ổn!
Vậy chỉ còn xe máy thôi. Đúng, đi xe máy là chuẩn nhất. Vừa chủ động lại tiết kiệm nhiên liệu, tôi đang chạy con cúp 50 đời đầu. Các bác đừng khinh thường nó nhé, tôi mà kéo hết ga thì mấy con xe đạp chạy sau có mà ngửi khói, đừng hòng mà đuổi được!
Xong phần phương tiện đi lại. Đến phần quà cáp. Cái này cũng căng và khó đấy! Thực ra quà thì nhiều và dễ tìm nhưng cái khó ở đây là tôi muốn tìm một món quà vừa đẹp, vừa ý nghĩa và quan trọng nhất là phải rẻ! Nghĩ mãi cuối cùng cũng tìm thấy, đó là cái quần bò thằng bạn tặng hôm sinh nhật. Mặc được hai lần nhưng chán vì hơi rộng, trông vẫn còn mới phết. Quả này mà tặng cho ông già nàng thì ông già sướng phải biết. Quà cho ông già đã xong, còn bà già, tí đi đường thấy gì rẻ rẻ và khuyến mại thì mua.
Đúng giờ âm đạo, à nhầm, giờ hoàng đạo, tôi yêu cầu nàng thắt dây an toàn và cho xe lăn bánh. Dây an toàn ở đây là cái dây thắt lưng của nàng. Không thắt cái đó cẩn thận đang đi đường nó bục ra, lòi cả underwear, chìa cả mông, dễ gây tai nạn giao thông.
Xe tôi vẫn chầm chậm lăn bánh trên con đường nhỏ quanh quanh, dưới những tán cây xanh xanh trong làm gió thu mát lành. Hôm nay trời đẹp thật, chúng tôi đang trên đường về thăm ông bà già đã về hưu mà cứ ngỡ như đang du lịch lên đỉnh Bà Nà Hills. Nàng vòng tay ôm chặt lấy bụng tôi, cằm tựa vào vai tôi, ngực ép vào lưng tôi, mắt nàng lim dim, hơi thở gấp gáp, miệng ú ớ những câu vô nghĩa… (ấy chết, quên mất, cứ tưởng đang viết truyện sex, chỉ đến chỗ mắt lim dim thôi nhé, bỏ cái phần sau đó đi)…
Trong khung cảnh lãng mạn và tình như vậy thì bất kể ai, dù là công nhân hay nông dân cũng đều sẽ trở thành thi nhân. Tôi vòng tay ra sau, kiểm tra lại cái chốt trên dây an toàn của nàng, rồi hỏi nàng bằng giọng khẽ khàng:
– Hôm nay trời đẹp, em nhỉ?
– Vâng, đẹp và lãng mạn quá anh à?
– Theo em, thì những yếu tố nào tạo nên một ngày đẹp trời?
– Trời phải trong xanh, có nắng, nhưng không được nóng! Có gió nhưng không được quá mạnh, nhè nhẹ thôi. Hihi, đúng không anh?
– Sai!
– Sai á, thế thì dư lào?
– “Trời đẹp chẳng bởi nắng long lanh
Chẳng bởi mây xanh gió dịu lành
Chẳng bởi lá vàng bay xào xạc
Chỉ bởi vì em đang bên anh”
Á…Á…Á – Nàng la lên thất thanh. Chẳng lẽ bài thơ của tôi khiến nàng ấn tượng và xúc động đến vậy ư?
– Sao thế em?
– Huhu, anh ơi, anh ơi…!
– Sao thế?
– Cứt trâu, cứt trâu bắn hết lên áo em rồi, Hu! Hu! Hu!
Trời ạ, thì ra trong khi mải mê đọc thơ cho nàng nghe, tôi không nhìn đường và cho xe phi vào giữa bãi cứt trâu to tướng trên đường. Cứt trâu mới còn nóng hổi và thơm thơm mùi cỏ non.
Thôi thì cứt trâu thì cứt trâu, an ủi nàng vài câu rồi lên xe về cho mau kẻo ông bà già ở nhà đợi lâu.
Rồi nàng cũng nín khóc và xe lại lăn bánh lon ton. Đang chạy bon bon trên con đường con con xanh ngợp cỏ non thì bỗng nghe “Kéttttt”, rồi sau đó là “Rầm”. Quay lại thì thấy một em dáng ngon như Tâm Tít đang bổ nhoài bên con xe Lead nằm chổng đít bên đường. Dừng xe, vứt người yêu đấy lao đến ngay:
– Em, em có sao không? Để anh giúp cho!
Làm là nói, à nhầm, nói là làm, tôi hì hục dựng lại con xe cho em Tâm Tít. Còn em ấy thì hình như đau quá, vẫn nhăn nhó chưa dậy được. Tôi vứt mẹ con xe Lead đấy, lao đến đỡ em dậy.
– Trời ơi, mông em chảy máu rồi kìa, để anh kiểm tra xem có sao không?!
– Dạ thôi, cảm ơn anh, em không sao đâu anh!
– Không được, chỗ nhạy cảm đó là không thể chủ quan, cứ kéo xuống, anh kiểm tra cho!
– Dạ thôi, em không sao đâu!
Thấy em ấy kiên quyết từ chối lòng tốt của mình nên tôi cũng đành chấp nhận bỏ cuộc.
Lại leo lên con cup 50 tiếp tục hành trình…
– Hihi, yêu anh lâu như thế mà hôm nay em mới biết anh rất tốt bụng và sẵn lòng giúp đỡ người bị nạn – Nàng gục vào lưng tôi và nói với giọng tự hào.
– À, mình cùng là người Việt Nam mà em, thấy người bị nạn thì phải giúp đỡ chứ, đó là điều mà mọi người ai cũng có thể làm mà, có gì đâu mà em khen anh quá thế?!
Đang nói chuyện thì một chiếc xe tải to lù lù phóng vù lên bụi bay mịt mù. Tôi phải giảm tốc áp sát vào lề đường. Một ông lão chừng khoảng 7 chục đang đi xe đạp đằng trước loạng quạng mất tay lái và ngã dúi vào vệ đường. Nàng thấy vậy hét lên:
– Anh ơi, xuống xem ông già có bị sao không?
– Kệ mẹ lão ấy em ạ! Lớn rồi, ngã được thì tự dậy được. Về mau kẻo bố mẹ mong!
Tôi rú ga và cho con Cup 50 phân khối lớn lao đi vun vút với vận tốc phải xấp xỉ 20km/h. Chỗ nào con xe của tôi phóng qua là chỗ đó khói bụi mịt mù giống y như đang xem chương trình đua xe vượt sa mạc trên tivi ấy. Chỉ khác ở chỗ khói bụi ở đây không phải do tốc độ xe quá cao mà chủ yếu từ cái ống bô của tôi, khói phụt ra đen ngòm vì động cơ quá lâu không được bảo dưỡng.
Chợt nhớ là vẫn chưa mua được quà gì cho bà già của nàng nên tôi đi chầm chậm lại để ngóng xem có cửa hàng nào bán đồ không thì vào mua. Hai bên đường rất nhiều các cửa hàng và các shop quà tặng đẹp mắt nhưng vẫn chưa cái nào khiến tôi bằng lòng. Nói gì thì nói, mua quà cho mẹ vợ tương lai là phải đàng hoàng, sao có thể tùy tiện mà mua bừa, mua ẩu được chứ.
Đây rồi, đắn đo mãi cũng tìm được một shop ưng ý. Cơ sở vật chất của shop thì cũng không có gì quá nổi bật, kiến trúc được thiết kế cũng rất gần gũi và thông dụng. Đặc biệt shop này không có mái che mà tận dụng luôn mái che tự nhiên là cái tán cây xà cừ to tướng bên đường. Shop cũng không có cửa, không có bàn ghế mà chỉ có một tấm ni-lông cũ trải ngay bên lề đường với hàng hóa được đổ ra cả đống trên tấm ni-lông ấy. Người bán hàng thì ngồi xổm và tận dụng luôn cái gốc xà cừ làm ghế tựa. Hàng ở đây cũng không quá đa dạng nếu không muốn nói là đơn điệu: chỉ toàn quần xơ-lip!
Thấy khách táp xe vào thì cô em bán hàng đã đon đả chào mời:
– Quần xơ-líp đi anh ơi, hàng công ty đẹp mê ly, 10 nghìn 3 chiếc, mặc rách thì vứt đi không việc gì phải tiếc!
– Đúng giá đấy à, có giảm chút nào không?
– Anh à, 10 nghìn 3 cái mà anh vẫn còn đòi giảm thì thà em mang về đi làm từ thiện cho mấy thằng nghiện còn hơn!
Tôi cũng chẳng nói gì nữa, lúi húi lựa hàng. Rồi quay sang hỏi nàng:
– Em mặc vừa size nào?
– Hí hí, em mặc size 40!
– 40 cơ à? Cũng thuộc hàng khủng đấy nhỉ! Thế còn mẹ em? Có to bằng của em không?
– Anh muốn hỏi về cái gì ạ?
– Mông ấy?
– Dạ, gấp đôi của em! Nhưng sao mua cho em lại hỏi của mẹ em?
– Bị hoang tưởng à? Ai nói mua cho em? Hai cái quần sịp của anh ở nhà bị thủng lỗ to bằng cái đít mà vẫn chưa được thay cái mới kia kìa, tiền đâu mà mua cho em?!
Của nàng size 40, vậy là mẹ nàng size 80 cơ à? Ô-Mai-Nhót, khủng khiếp thật. Làm tôi tò mò muốn được diện kiến mẹ nàng từ phía sau quá!
– À mà sở thích của bố em là gì ấy nhỉ? – Tôi hỏi nàng.
– Dạ, sửa xe, cho lợn ăn, và đi cày ạ!
– Ừ, vậy chọn lấy cái quần có in hình cái lốp xe kia đi, cả cái hình máng lợn, và hình cái cày nữa. Đủ 3 cái rồi nhỉ?
– Ơ, nhưng đây là mua cho mẹ em mà, sao anh lại hỏi bố em thích gì?
– Thì quần này chủ yếu là bố em ngắm, chẳng lẽ mẹ em lại cúi xuống tự ngắm sao?
– Nhưng mà sao lại chọn mấy cái hình này?
– Thì bố em thích sửa xe, chọn cái hình lốp xe để bố em móc lốp, thích cho lợn ăn thì lấy hình cái máng lợn để bố em vét máng!
– Thế còn hình cái cày?
– Thì bố em thích đi cày, mua hình cái cày cho bố em vác!
– Hi, anh thật chu đáo quá!
– Có gì đâu em, là vì có chung sở thích thôi mà!
Mua xong quà cho mẹ nàng, tôi yên tâm hẳn, giờ cứ thẳng tiến thôi. Càng về gần quê nàng, không khí càng trong trẻo và dễ chịu. Hai bên đường là cánh đồng lúa xanh mơn mởn thẳng cánh chim bay. Những bông lúa mới trổ làm tôi liên tưởng tới nét đẹp của một thiếu nữ 16. Thứ nhất, nó rất thơm, mùi thơm quyến rũ và hấp dẫn đến kì lạ. Thứ 2, bông lúa cong cong không khác gì bờ mông căng tròn của thiếu nữ ấy. Và thứ 3, cũng là quan trọng nhất, là bên trong các hạt lúa non ấy chứa đầy sữa, chỉ cần nắn bóp nhè nhẹ là sữa bắn ra tung tóe.
Chỉ vài trăm mét nữa thôi là đến nhà nàng rồi. Cố lên tôi ơi! Con cup 50 đang gằn lên những tiếng nổ mệt nhọc như than vãn vì quãng đường xa nó vừa trải qua. Con đường vào khu nhà nàng còn nhỏ hơn nữa. Sát bên là con kênh đen đen nổi lềnh phềnh toàn rác, theo dòng nước trôi và rủ nhau chui tọt vào lỗ cống.
– Đến rồi anh ơi, dừng đây để em mở cổng!
Tôi dừng xe, chống chân, vừa là để đợi nàng mở cổng, vừa để nghỉ cho đỡ mỏi. Chợt nghe có tiếng ư ứ ư ử sau lưng. Tiếng kêu này rất giống như trong phim nhưng hình như không phải của người mà là của chó. Quay lại thì đúng thật. Hai con chó đang xếp hình, có vẻ như đang đến đoạn cao trào thì phải, cả hai con rên ư ử. Hình như con đực phải kiễng chân nãy giờ nên hơi mỏi, đang xoay xoay để đổi tư thế. Còn con cái chắc là ngại hoặc là chỉ biết mỗi tư thế doggy truyền thống nên không muốn thay đổi.
Đang xem hay thì một ông ở đâu lao ra đá cái bốp một phát vào giữa hai bộ phận đang sung sướng của hai con chó. Con chó đực kêu lên ăng ẳng rồi buông bạn tình của mình ra, chạy thục mạng về nhà. Con chó cái chắc vẫn đang phê nên cứ đứng ngẩn tò te. Chắc nó chưa lên đỉnh nên trong lòng thấy hụt hẫng chăng? Ông kia thì đi theo con chó đực, vừa đi vừa chửi:
– ĐKM mày, bố mày nuôi mày, tẩm bổ cho mày để mày đi xếp hình miễn phí à? Bố đi xếp hình ở ngoài mất tiền còn mày đi cho không thế hả? về nhà biết tay ông!
Nàng nhìn tôi cười rồi giải thích:
– Ông đó là chủ của con chó đực. Chuyên cho chó đi phối giống. Nhà nào có chó cái muốn được ông ấy phối giống phải trả 100k.
À, ra vậy!
Nàng nhẹ nhàng đi trước, tôi lẹ làng dắt xe theo sau. Nghe tiếng động, một người đàn ông ở trong nhà đi ra:
– Hai đứa về đấy hả? Đi đường xa có mệt không?
– Dạ, cháu chào bác! Cũng hơi mệt ạ!
– Bố em đấy! – Nàng giới thiệu.
– Dạ, thế hóa ra bác là bố của em đây ạ? Tại vừa rồi đứng ở cổng cháu thấy có ông hàng xóm nhà mình đi ra, thấy giống em quá, cháu tưởng đó mới là bố của em!
– Ờ, thôi, hai đứa đi đường xa mệt thì đi nghỉ một lát đi, rồi lát dậy ăn cơm.
Tôi đang mệt nên nghe bố nàng nói thế thì đồng ý luôn:
– Dạ vâng ạ! Phòng bao nhiêu hả bác? Bác đưa luôn cháu điều khiển điều hòa và cho thêm chai Lavie luôn nhé!
Nàng thấy vậy liền kéo áo tôi giật giật:
– Kìa anh, đang ở nhà em cơ mà…
– Ờ, chết thật! Bệnh nghề nghiệp! Mệt quá nên đầu óc lú lẫn. May mà chưa hỏi bố có bao cao su trên phòng không đấy!
Tôi mệt và nằm thiếp đi. Đang mơ màng ngủ thì nghe tiếng “quác…quác…quác…” nên giật mình tỉnh giấc luôn. Tiếng kêu vừa rồi đúng là tiếng gà rồi. Hic! Chắc là bố mẹ nàng đang giết gà để chiêu đãi mình đây. Thật là chu đáo và hiếu khách quá!
Bụng tôi đang đói cồn cào vì quãng đường dài. Nghĩ đến lát nữa được xơi thịt gà nóng hổi, ngọt lừ, béo ngậy, nhâm nhi thêm chút rượu nếp hương thì dù có chết cũng không còn gì vấn vương. Mới chỉ tưởng tượng thế thôi mà nước nhờn đã chảy ra ứa cả 2 mép, ướt nhèm nhẹp…
Tôi lò dò bước ra xem vụ thịt gà tiến hành đến đâu rồi, có gì thì tôi giúp vặt lông luôn. Nhìn ra phía sân giếng thì thấy mẹ nàng (nhìn phát là biết ngay mẹ nàng vì quả mông to bổ chảng đúng size 80 đang chổng lên lúi húi làm cái gì đó, chắc đang vặt lông gà).
– Con chào bác ạ!
– Ừ, dậy rồi hả con. Sao ngủ ít thế?
– Dạ, con chợp mắt được tí thôi, vì cái chiếu hôi quá nên không ngủ được ạ!
– Ừ, hôi là phải, vì đó là giường của bà nội mà! Bà bị bệnh trĩ và bệnh đái dầm kinh niên!
– Thế bà đâu rồi ạ?
– À, bà mới chết xong, sắp được 49 ngày rồi đấy! Cái giường với cái chiếu bà nằm thì vẫn để đó, phòng khi có khách thì cho khách nằm.
Ối trời ơi! Thế mà vừa rồi mình còn nằm sấp xuống cái chiếu ấy để ngủ. Tối nay phải kiếm giường khác thôi. Nằm đó cả đêm chắc bị bà cụ đè mất!
Mà hình như tôi đã lầm, mẹ nàng không phải đang thịt gà mà đang ngồi nhặt cái đống rau cỏ gì đó dài dài, xanh xanh, bám đầy rong rêu như vừa được vớt từ dưới sông lên.
– Bác đang làm gì thế ạ?
– À, bác đang nhặt rau!
– Bác cẩn thận nhỉ, ở quê cháu mà nấu cho lợn ăn thì họ không nhặt kỹ như bác đâu, cứ băm nhỏ ra rồi nấu thôi!
– Đâu, bác nhặt để tối xào cả nhà mình ăn đấy chứ!
– Dạ!
Nhìn quanh không thấy nàng và bố nàng đâu. À, ngon rồi, quả này chắc hai người đang đi chợ mua thêm rượu với lại thêm thức ăn đây. Nhưng còn vụ thịt gà, sao vẫn thấy hoang mang quá. Để thăm dò thêm xem sao?!
– Nhà mình nuôi nhiều gà nhỉ bác nhỉ? – tôi hỏi và nhìn ra phía mấy con gà đang lon ton chạy trong vườn.
– Ừ, gà nuôi để lấy trứng thôi con ạ! Không phải để thịt đâu!
– Thế mà lúc nãy đi ra con cứ tưởng bác đang thịt gà cơ!
– Không, gà nó đang đẻ trứng đều, thịt tiếc lắm!
– Vâng, gà này đi bộ nhiều, thịt sẽ ngọt và chắc lắm đấy, không giống mấy cái loại gà công nghiệp bán ngoài chợ bác nhỉ?
– Bác cũng chưa ăn nên không biết con ạ!
Nói đến đó tôi chán quá nên đi ra ngõ ngóng nàng và bố nàng về. Thôi, thế là hết hi vọng thịt gà rồi. Mong là bố nàng sẽ mua nhiều đồ nhắm, thịt chó, giò chả, hoặc thịt bò cũng được…
Nhưng ông trời chẳng thương người hiền lương. Bố nàng mua về hai con cá mè gầy nhom, thêm 3 tấm đậu phụ mỏng tang.
– Bác ơi, nhà mình thường nấu cá thế nào thì hôm nay cứ thế mà nấu bác nhé! Con đang bị đau răng nên bác sĩ bảo phải kiêng cá mè ạ!
– Thế à? Vậy rán đậu lên cho con ăn nhé, con ăn đậu rán hay sốt?
– Dạ, con đang bị viêm lợi, bác sĩ bảo kiêng luôn cả đậu phụ ạ!
– Sao kiêng nhiều thế? Vậy con ăn được gì?
– Bác sĩ nói chỉ nên ăn thịt gà thôi!
Nghe tôi nói thế thì bố nàng kéo mẹ nàng ra góc sân hội ý. Không biết hai ông bà ấy hội ý những gì nhưng sau một hồi thầm thì rì rầm thì thấy bố nàng trợn mắt lên như sắp nổi cáu, xong cái thấy mẹ nàng vùng vằng, phụng phịu rồi cuối cùng cũng miễn cưỡng đi ra vườn. Tay mẹ nàng cầm thanh gỗ dài khoảng mét rưỡi, vừa ra tới vườn, bà liền nhằm thẳng một con trong đàn gà mà vụt. Vừa vụt vừa chửi:
– Này thì thịt gà này, chết mẹ mày đi này!
Con gà bị tấn công bất ngờ nằm giãy đành đạch giữa vườn.
Vậy là yên tâm rồi! Ung dung đợi tí nữa có thịt gà chén thôi!
Bữa cơm diễn ra trong không khí thân mật và ấm cúng. Bố nàng trông hom hem mà tửu lượng khá thật. Vừa vào bữa chưa kịp ăn gì ông ấy đã làm vài chén hoa hồng. Tôi cứ định gắp thịt gà thì ông ấy lại cầm chén lên:
– Nào, bác cháu ta uống nào! Chổng đít nhé!
Lúc đầu tôi cũng chưa hiểu chổng đít là cái gì, sau mới biết nghĩa là trăm phần trăm. Khi uống phải dốc một hơi cho đít cái chén chổng lên. Cùng là chổng đít nhưng có cái chổng đít thì rất thích, còn cái trò chổng đít này sợ thật!
Làm vài chén rồi mà chưa được miếng thịt gà nào, tôi bắt đầu thấy phê phê và sốt ruột. Đang định gắp miếng thì mẹ nàng quẳng luôn cái cẳng gà vào bát tôi rồi nói:
– Vừa uống vừa ăn đi con! Ăn gì bổ nấy con ạ! Ăn chân cho nó khỏe chân, cho nó cứng cáp!
Mịa, mình đã kêu đau răng rồi mà còn cố tình gắp chân gà cho mình…
– Có thật là ăn gì bổ nấy không bác?
– Thật chứ!
– Vâng, vậy con xin mời bác miếng phao câu này! Còn bác trai, con xin nhường bác hai cái hòn dái gà. Ăn gì bổ nấy bác ạ!
Hai ông bà có vẻ rất hài lòng vì thằng con rể tương lai rất khéo léo và biết cách ứng xử. Cũng đéo hiểu bà ấy nghĩ gì mà vẫn nhai ngấu nghiến cái phao câu ấy được. Đít to thế rồi mà còn ăn phao câu để cho nó thành size 100 à? Còn ông bố nàng cũng thế! Người đã hom hem như con mèo hen rồi lại cứ nốc rượu tì tì, có ăn hai hòn dái gà chứ cho dù ăn cả thùng dái dê thì cũng không đủ sức đỡ nổi cái mông size 80 kia đâu!
Làm thêm vài chén nữa thì cả tôi và bố nàng đều quay quay rồi. Lúc ấy bố nàng mới dặn dò:
– Con yêu con gái bác thì phải hiểu và chiều chuộng nó tí con nhé! Trông nó lớn và các bộ phận phát triển đẫy đà vậy thôi nhưng tính tình vẫn còn trẻ con lắm!
– Dạ vâng! Cái đó con biết ạ! Bác khỏi phải nói! Em nhà mình tuy còn trẻ con nhưng chuyện người lớn là em ấy cũng biết hết rồi đấy!
– Cái gì? Chúng mày đã làm chuyện người lớn rồi sao?
– Dạ không, bác hiểu lầm rồi! Con nói chuyện người lớn tức là em nhà mình biết cách cư xử như người lớn, là chững chạc ấy ạ!
– Ừ, thế thì được! Bác tưởng chúng mày đã làm chuyện người lớn là hỏng đấy. Không được giống như hai bác ngày xưa! Nhớ chưa?!
– Dạ, con nhớ rồi! À quên, con có mua biếu bác trai cái quần bò Playboy cao bồi miền tây đây ạ! Bác mặc quần này đi chăn bò thì rất hợp. Bác vào thử luôn đi!
Đúng là già nhưng thấy quà vẫn ham. Ông già nàng tí tởn vào trong nhà thử quần rồi lại đi ra cho mọi người ngắm. Quần thì rất vừa và đẹp nhưng mỗi tội là vừa đi hai tay ông già vừa phải giữ quần. Bỏ ra là tụt luôn!
– Còn đây là quà của con tặng bác gái – Tôi vừa nói vừa lấy 3 cái quần sơ-líp ra đưa cho bác.
– Ôi! Bác cảm ơn! Sao con biết size của bác mà chọn?
– Dạ, con cũng cứ lấy cỡ to nhất thôi ạ! Bác vào thử đi rồi ra đây cho mọi người ngắm xem có đẹp không?!
– À thôi, để lát nữa bác thử sau!
Lúc này, rượu đã ngấm, tôi thấy mệt và mắt díp lại vì buồn ngủ. Chắc là bố nàng cũng thế. Tôi liền cất giọng lễ phép:
– Dạ, con say rượu nên buồn ngủ quá! Con xin phép đi ngủ trước! Nhưng mà, hai bác bố trí cho con chỗ ngủ khác được không? Cái giường của bà nội hôi quá, con không nằm được!
– Nhưng nhà chỉ còn hai giường thôi, một giường của hai bác, với một giường của em nó!
– Dạ, vậy con tính thế này: Bác trai và em sẽ nằm giường ngoài, còn giường trong là của con với bác gái!
– WTF?
– Ôi thôi chết, con nhầm, rượu vào lung tung hết cả! Ý con là, con với bác trai nằm giường ngoài, còn giường trong là em với bác gái. Thế thôi, con vào ngủ trước đây…
Sáng hôm sau, lúc tôi xin phép ra về thì bố mẹ nàng tha thiết níu kéo:
– Ở lại đây chơi thêm chút nữa đi con, chả mấy khi về nhà 2 bác chơi. Ở đây, trưa bác nấu cháo gà, ăn xong rồi hãy về!
Tôi nghe vậy thì mắt sáng lên.
– Dạ, bác lại thịt gà để nấu cháo nữa ạ? Dạ vâng, thế thì cháu sẽ ở lại!
– Không…không! Thịt đâu mà thịt! Là xương gà tối qua ăn thừa, bác gom lại tí nữa nấu cháo thôi!
– Dạ. thế ạ! Nhưng mà tiếc quá! Cháu lại có việc đột xuất phải về luôn rồi! Thôi để dịp khác bác nhé!
Chúng tôi lại leo lên chiếc cup 50 cằn cỗi, oằn mình lăn bánh trên con đường trở lại thành phố. Mặt trời đang chiếu chói chang, gió thổi ngược chiều ù ù và bụi thì mịt mù. Thế mà trong cái điều kiện thiên nhiên khắc nghiệt như thế. Tôi vẫn nhớ đến một đoạn thơ rất hay, mỗi tội éo biết là của ai sáng tác nữa…
“Anh ngược đường, ngược nắng để yêu em
Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Ngược cả lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du vô đi vô định cánh chim trời”
Chuẩn quá! Lãng du đi vô định cánh chim trời! Đúng là tôi chưa biết cuộc tình của tôi và nàng sẽ đi về đâu. Đi về đâu khi mà dưới đít hai đứa giờ chỉ là con cup 50 đời đầu bán không ai mua, cầm đồ không ai nhận, cho thì phải năn nỉ người ta mới lấy?! Khi mà nàng vẫn là sinh viên năm cuối chưa biết khi nào sẽ được ra trường. Còn tôi, vẫn là sinh viên năm thứ 6 hệ trung cấp!
Nàng thì vẫn vô tư, líu lo bên tai tôi:
– Anh à, anh đã về nhà em rồi, tức là em đã chính thức giới thiệu với gia đình và tổ tiên. Anh không được bỏ em đâu đấy! Thưởng cho anh yêu cái hôn này. Chụt!! Chụt!!
– Thôi, khiếp quá! Hôn gì mà toàn mùi thịt gà với nước mắm thế? Từ tối hôm qua đến giờ chưa đánh răng à?
– Chưa, tối hôm qua ăn no quá, lên giường định nằm nghỉ tí rồi lại ngủ quên luôn! Sáng thì dậy muộn quá vội đi không kịp đánh!
– Tởm thế, đây, còn cái kẹo sing-gum hôm qua đang nhai dở đây! Giờ nhai tiếp đi cho đỡ thối mồm!
– Em tưởng hôm qua anh vứt rồi mà?
– Vứt gì mà vứt, nhai vẫn còn ngọt mà, gói lại lúc nào rảnh thì nhai, vứt phí lắm!
– Hi, em thấy anh là người đàn ông chu đáo thật. Còn anh, anh thấy em thế nào?
– Em hả? Anh thấy em là cô gái toàn diện và đoan trang.
– Thật sao?
– Thật mà! Sáng thấy em diện, trưa thấy em diện, tối cũng thấy em diện. Thế không phải là toàn diện thì là cái gì?
– Hi, thế còn đoan trang?
– Đoan trang à? Trang ở đây là trang phục, đoan là cực đoan! Nhiều khi trang phục của em mặc hở hang đến mức cực đoan. Nói tóm lại, em là cô gái hay ăn diện nhưng trang phục rất cực đoan!
Nói xong thấy nàng im im, chắc giận rồi. Tưởng giận lâu, ai ngờ được tí lại tiếp tục:
– Anh ơi, lát nữa mình đi ăn KFC anh nhé!
– Ăn cái đó làm gì em. Mới hôm qua về nhà ăn gà tươi no nê rồi không chán hay sao mà giờ lên lại muốn ăn KFC. Mấy cái đó toàn gà chết, thịt để lâu ngày, ăn nhạt nhẽo lắm em ạ. Ăn làm cái gì. Đau bụng đấy.
– Thế chiều mình đi công viên nước chơi đi?!
– Trời, sao phải đi công viên nước. Bẩn và mất vệ sinh lắm em ơi. Nhìn nước trong xanh thì tưởng là sạch chứ nhiều đứa vừa bơi vừa đái luôn vào đấy, tắm xong về bị ghẻ ngay. Để hôm nào anh đưa em ra cái ao gần bãi rác chỗ mình ấy cho em bơi và chơi thoải mái, nước ở đấy cũng xanh lắm. Vừa tắm lại vừa mò được ốc nữa.
– Hic. Em muốn anh đưa đi đâu anh cũng từ chối là sao?
– Không phải từ chối, là muốn tốt cho sức khỏe của em thôi!
– Vậy hôm nào đi xem phim 3D nhé?
– Xem phim 3D hại mắt lắm, lại ồn ào! Hôm nào về phòng anh, 2 đứa mình xem phim 3X, vừa yên tĩnh, lại có thể thực hành theo! Chả sướng hơn à?
– Ừ, vậy cũng được! Mà mai là sinh nhật em đấy! Anh chuẩn bị tinh thần và vật chất chưa đấy?
– Cứ yên tâm! Sẽ có!
Vậy là cái ngày bách nhật, à nhầm, cái ngày sinh nhật quái quỷ của nàng, sau bao ngày trốn tránh, cuối cùng cũng đã đến!
Đêm qua cày đế chế tới 4h sáng mới ngủ vậy mà mới chợp mắt được tí nàng đã gọi điện nhắc nhở, chắc sợ mình quên hay sao ấy?!
– Anh yêu à, dậy chưa đấy?
– Ừ, đang chuẩn bị gần sắp dậy rồi!
– Làm gì mà dậy muộn thế?
– Thì đêm qua cứ mải lo chuẩn bị quà sinh nhật cho em, rồi lên kế hoạch tổ chức sinh nhật nữa. Lúc giật mình nhìn đồng hồ đã 4h sáng rồi!
– Ôi, thương anh quá!
– Có gì đâu! Anh làm tất cả chỉ vì muốn em yêu thật hạnh phúc và bất ngờ trong ngày sinh nhật lần thứ 18 này thôi mà!
– Sinh nhật thứ 18 của em cách đây 3 năm rồi anh! Năm nay em 21 rồi! Lại nhầm với con nào hả?
– Không, nhầm sao được, ý anh là, dù em 21 mà trông vẫn trẻ trung đáng yêu như gái 18 ấy!
– Vậy nói xem kế hoạch tổ chức của anh như thế nào?
– Ờ thì 8h tối anh đón em, hai đứa sẽ mua một cái bánh mì trứng ăn lót dạ. Rồi anh đưa em qua vườn thú xem khỉ. Xem chán rồi mình ra bụi tre ở hồ Ha-le để hai đứa tỉ tê, rồi cuối cùng là về phòng anh xem phim 3D, à không, phim 3X. Hi vọng là em sẽ thích!
– Thế không có màn tặng quà à?
– Có chứ, sao mà thoát được!
– Thôi được, biết thế! Đúng 8h có mặt ở bãi rác nhé! Đến muộn một phút là chim cút!
Tôi là một thằng giờ giấc luôn chính xác thế nên đúng 8h tôi đã có mặt ở bãi rác. Còn nàng thì mãi vẫn chưa thấy vác xác tới. Bãi rác hôm nay mùi thối hơn mọi hôm, nhìn xơ xác và có chút gì đó buồn man mác. Chắc lúc chiều vừa bị mấy bà đồng nát bới tung tóe.
Đã hơn 8h kém rồi mà vẫn chưa thấy bóng dáng nàng đâu.
Cái bãi rác này cũng phức tạp lắm, là nơi cave hay le ve bắt khách; cũng là nơi gái trai chui rúc vào tâm sự vì nó kín đáo lại hôi thối, ít người lui tới.
Thế mới có câu chuyện vui là có một đôi yêu nhau chui vào sau bãi rác hàn huyên. Chả biết hàn huyên cái gì nhưng chỉ nghe thấy tiếng dây lưng kêu leng keng, tiếng quần áo loạt xoạt. Rồi bỗng cô gái kêu thất thanh vì bị một con rắn hổ mang bành to đoành đớp vào mông. Chàng trai sợ quá bế cô gái chạy vào trong làng nhờ cứu.
Thầy lang hỏi rắn nó cắn vào đâu thì chàng trai mới cởi quần cô gái ra và chỉ vào mông. Nếu chuyện chỉ có thế thì chẳng có gì để nói, đằng này, lạ một điều là cô gái bị con rắn ngoạm một miếng rất sâu vào mông nhưng cái quần bò cô ấy mặc thì vẫn nguyên vẹn, không một vết sờn rách nào ở chỗ bị rắn cắn cả. Thế mới thấy vải bò tốt thật, rắn cắn toe toét ở mông nhưng đừng hòng làm rách được quần.
Nàng vẫn chưa tới! Thấy tôi ngơ ngơ một mình bên bãi rác, một em hàng xuất hiện và chào mời:
– Anh zai ơi, đợi ai thế? Đi với em không?
– Đi đâu hả em?
– Hi, đi đâu còn lâu mới nói!
– Con điên! Tự nhiên rủ tao đi chơi, tao hỏi đi đâu thì lại bảo còn lâu mới nói!
– Anh zai biết rồi còn hỏi!
– Thôi được, cat-xê thế nào?
– Dạ, anh zai đi nhanh hay chậm?
– Đi chậm thôi, nhanh chóng mặt lắm!
– Chậm là 500k, nhanh là 200k!
– Có khuyến mại gì không?
– Dạ, dùng 10 tặng thêm 1 ạ!
– Thôi, đùa em tí thôi, em đi kiếm khách đi, đứng đây làm gì cho mất thì giờ. Anh bị liệt dương từ nhỏ rồi!
– Anh yên tâm, liệt dương gặp em cũng sẽ hết! Trong xóm có mấy ông già bị liệt dương đó, gặp em xong, em chữa cho thành liệt giường luôn!
– Sao liệt dương lại thành liệt giường?
– Thì tự nhiên khỏi liệt dương, thích quá làm nhiều, làm liên tục, mất sức, xong ốm liệt giường.
Đang chém gió với em cave thì thấy nàng đi từ ngõ ra. Tôi phi xe đến chỗ nàng bỏ mặc em cave đang tiếc ngẩn ngơ vì mất khách sộp.
Rồi tôi và nàng vi vu trên con cup 50 huyền thoại lượn đi lượn lại. Theo đúng kế hoạch, tôi mua một bánh mì trứng để hai đứa ăn tối, rồi đưa nàng vào công viên xem khỉ. Cũng có lác đác vài đôi giống chúng tôi vào công viên xem khỉ. Nói thật là xem khỉ thì ít mà làm trò khỉ thì nhiều. Sau khi làm chán chê các trò khỉ, tôi mới ghé tai nàng thủ thỉ:
– Về phòng anh nhé?
– Sớm thế anh, nay là sinh nhật em mà! Khu mình vừa khai trương một quán cà-phê ca nhạc. Đến đó anh hát tặng em một bài nhé?
– Mới khai trương à? Có khuyến mại giảm giá không?
– Chắc là có!
– Ừ, vậy thì đi luôn!
Chà! Quán mới khai trương có khác, cờ hoa khẩu hiệu tưng bừng! Đông khách quá, lại toàn xe sang, lại có phân khu hẳn hoi. Bên phải là dành cho ô tô, bên trái dành cho xe máy xịn như SH, PS, Liberty… Mãi tít đằng xa là bãi dành cho xe số. Nhìn mãi không thấy cái khu vực nào dành cho con cup 50 của mình nên tôi phi luôn xe vào bãi dành cho SH. Thấy tôi lao xe vào, mấy anh bảo vệ phi ra:
– Hết chỗ đỗ rồi anh ơi, hết chỗ rồi!
– Hết đâu mà hết!
Nói rồi tôi phi thẳng con cup 50 của tôi vào giữa khe 2 con SH trắng tinh to uỳnh. May mà xe nhỏ nên phi vào lọt. Nhìn 2 anh SH trắng toát oai phong đang đứng bảo vệ cho con cup 50 đen đen bẩn bẩn của mình tôi thấy cũng yên tâm. Nhưng biết đâu được đấy, giữa cái chốn phồn hoa âm hộ, à nhầm, phồn hoa đô hội này thì chẳng tin thằng nào được cả.
Nghĩ vậy nên tôi quay lại ấn khóa càng, giật khóa từ, mở cốp lấy khóa dây khóa luôn bánh sau cho ăn chắc. Xong yên tâm dắt tay nàng ung dung vào quán.
Thấy khách vip, mấy em tiếp tân đon đả mời chào:
– Dạ, mời anh chị vào ạ!
– Em ơi, cửa hàng mới khai trương, có khuyến mại gì không thế?
– Dạ, khách lên hát 2 bài được khuyến mại thêm 1 bài ạ!
– Thế còn đồ uống, không có khuyến mại gì à?
– Dạ có anh ạ! Trong tuần đầu khai trương, quý khách đến quán nếu dắt theo ông bà, cha mẹ hoặc con cái cháu chắt thì cha mẹ, ông bà, con cái, cháu chắt sẽ được miễn hoàn toàn đồ uống ạ!
– Trời, hấp dẫn vậy à, thế thì ngon!
– Dạ, nhưng chương trình này chỉ áp dụng cho từng đối tượng khách riêng thôi anh!
– Cụ thể là sao em?
– Dạ, nếu khách trên 80 tuổi đến quán mà dắt theo cha mẹ hoặc ông bà thì cha mẹ và ông bà sẽ được miễn đồ uống. Cũng tương tự như thế, nếu khách dưới 14 tuổi mà dắt theo con cái cháu chắt thì cũng sẽ được miễn hết!
– Tiên sư bố nhà đứa nào nghĩ ra cái trò khuyến mại này! 80 tuổi rồi thì có mà bốc mộ ông bà bố mẹ lên mà mang đến quán à?!
Thấy tôi có vẻ hơi bực bội vì không được khuyến mại, nàng vội kéo tôi vào trong quán…
– Thôi mà anh, hôm nay sinh nhật em, bỏ qua đi!
Nàng chọn một bàn khá gần sân khấu để tí nữa tôi lên biểu diễn cho gần. Lại một em nhân viên khác đon đả chào mời:
– Dạ, anh chị uống gì ạ?
– Cho chị sinh tố dưa chuột đi!
– Thế còn anh, anh dùng gì ạ?
– Em có nước rau má không?
– Dạ?
– Không nghe rõ à? Nước rau má, uống cho hạ hỏa! Mà nhớ là phải rau má nhập khẩu từ Thanh Hóa đấy nhé! Đang bực mình đây! Tưởng có khuyến mại, hóa ra bị lừa.
Con bé tiếp viên lại nhỏ nhẹ:
– Dạ, thế anh chị có dùng thêm hạt gì không ạ? Quán em có hạt dưa, hạt bí đấy ạ!
– Hạt dưa thì anh không ưa, hạt bí thì ruột được mỗi một tí, ăn rất lãng phí. Quán em có hạt mít không?
– Dạ?
– Hạt mít ấy. Anh thích ăn hạt mít, vừa dễ bóc lại to, ăn nhanh no. Có không?
– Dạ không anh ạ.
Tôi chán hẳn và không thèm nói gì nữa, với tay lấy tờ giấy đăng ký bài hát rồi đưa cho thằng MC.
Đang nhâm nhi ly sinh tố rau má không đá không đường, gật gù theo tiếng nhạc du dương thì một hót-boi hùng dũng tiến lại phía bàn tôi đang ngồi.
Hót boi này cao khoảng mét rưỡi, đầu hói bổ ngôi giữa. Hai con mắt thì hình như mâu thuẫn với nhau hay sao ý mà không khi nào chịu nhìn về một hướng. Khi mắt trái nhìn sang bên phải thì mắt phải nhìn sang bên trái, và ngược lại.
Thế nên khi anh ấy tiến lại bàn của hai chúng tôi thì tôi cũng không biết là anh ấy đang muốn bắt chuyện với tôi hay với nàng vì tôi thấy một mắt anh ấy nhìn tôi căm hờn còn mắt kia đang nhìn nàng đắm đuối.
Nàng có vẻ cũng ngạc nhiên không kém khi thấy hót boi ấy tiến lại. Cả hai chúng tôi chưa kịp phản ứng gì thì anh ấy đã tuôn ra một tràng:
– Ôi, Quỳnh Anh, lâu lắm không gặp, dạo này em to và đẹp ra nhiều quá, em khác xưa nhiều quá.
– Dạ, hình như anh nhầm rồi ạ, em không phải Quỳnh Anh ạ. – Nàng lịch sự trả lời.
– Trời ạ! Em không chỉ thay đổi về hình thức bên ngoài mà đến cả cái tên cũng đổi thay luôn!
Tôi há hốc mồm không hiểu chuyện gì đang xảy ra, có lẽ thằng này uống nhiều quá nên nhìn gà hóa chó chăng? Nhưng trông hắn cũng không có vẻ là có ý đồ xấu nên tôi cũng cứ để xem nó muốn gì. Còn nàng thì vẫn chưa hết vẻ bối rối. Rồi hắn lại tiếp lời:
– Em là Quỳnh Anh, con cô Tếch, đúng không?
– Gì mà Kotex với Diana ở đây vậy?
– Không, ý anh là, em là con của cô Tếch, là vợ của chú Kim, trước có đi buôn dầu ăn Neptune với anh ý.
Đến lúc này thì nàng có vẻ đã nản hẳn nên cũng chẳng buồn tranh cãi với hắn, để mặc hắn nói:
– Anh đã nhìn kỹ em từ lúc em vào quán rồi, sao mà nhầm được, vòng 1, vòng 2, vòng 3, không lẫn đi đâu được, dù có to ra bao nhiêu thì anh vẫn nhận ra mà.
– Vâng, thế anh là…? – Nàng vừa cười vừa hỏi hắn.
– Trời, không nhận ra anh cơ à? Anh là Phắc, con bác Kiu, nhà ở xóm liều.
Thấy nàng đang đùa hắn, tôi cũng hùa theo cho vui:
– Vậy giờ anh Phắc đang làm gì ạ?
– À, mình đang làm đang làm cho Tổng Tập đoàn Công ty Trách Nhiệm Hữu hạn Cổ phần Joint Stock Company Li-mít-tịt.
– Anh làm bảo vệ ở đó à?
– Không! Mình là trưởng phó phòng, chuyên kinh doanh điện thoại Hắt Ca Phân.
– À, thế mà nãy giờ em tưởng con iphone anh đang dùng là hàng xịn, hóa ra là của Hắt Ca Phân à?
– Không, của anh là iphone xịn mà, 2 sim 2 sóng online, không tin anh tháo nắp, mở pin cho em kiểm tra luôn này.
– Thôi đi, đậu má mày chứ, biến đi cho bố mày đỡ ngứa mắt. Đứng đây mà nổ à? Bố mày nhịn mày nãy giờ rồi đấy. Mày tưởng mày bán điện thoại Hắt Ca Phân là to à? Mày có muốn tao hắt ca phân vào mặt mày không? Cút!
Thấy tôi nổi cáu, hót boi lủi thủi về chỗ ngồi. Nàng thấy vậy lại dịu giọng:
– Thôi anh, chấp gì thằng khùng ấy, chuẩn bị tinh thần lên hát tặng em đi, sắp tới lượt anh rồi đấy.
Đúng lúc đó thì giọng anh MC ông ổng cất lên:
– Quý vị và các bạn vừa được thưởng thức giọng ca hết sức nghẹn ngào và thê lương của bạn trẻ Dương Toàn Cương qua nhạc phẩm “Chiếc khăn chó cắn”. Và bây giờ, xin hãy cùng hướng mắt lên sân khấu và nổ một tràng pháo tay thật lớn để chào đón giọng ca đến từ hải ngoại Chim Choi Choi.
Tôi hùng dũng đứng lên đầy tự tin. Còn nàng thì thảng thốt kéo tôi lại:
– Ơ kìa anh, là ca sĩ hải ngoại cơ mà, có phải anh đâu mà anh lên?
– Là anh đấy, anh đăng ký thế để gây chú ý!
Đúng thật, cái mác ca sĩ hải ngoại cùng với cái nghệ danh đậm chất K-Pop đã khiến mọi con mắt dồn hết vào tôi, hồi hộp dõi theo từng bước chân tôi đi. Tôi có cảm giác mình đang bước trên thảm đỏ để lên sân khấu nhận giải Oscar cho danh hiệu nghệ sĩ lồng tiếng phim con heo xuất sắc nhất vậy.
Nhận cái Míc cờ rô từ tay anh MC. Tôi cất giọng đầy hào hùng và bi tráng:
– Kính thưa quý vị, Chim Choi Choi xin phép gửi đến ca khúc quen thuộc mang tên “Tình Dục mau quên”.
“…Tèn tén ten tèn ten ten.
Hôm hoa cứt lợn nở về quê ghé thăm nhà em. Em như con dê cụ chạy quanh nép sau chân giường. Lặng thầm nhìn anh dâm dâm, rồi thẹn thùng che mắt lác. Bé nay không còn teo tóp như hôm nào em đã lớn bự rồi.
Hôm nay em đã thành nàng con gái dâm thật dâm. Đôi môi em thâm quầng làm anh nóng ra trong người. Để rồi làm sao anh quên, hẹn nhà nghỉ em cũng đến, dắt nhau lên phòng, đuổi bắt nhau trên giường, mệt không nói thành lời…”
Rời cái quán ồn ào xô bồ đó, tôi lại vòng vèo đèo nàng qua những con phố ngoằn nghèo với vài người đi lại lèo tèo. Bất chợt, tôi nhìn qua quả gương chiếu hậu thì thấy một con SH chạy bám sát phía sau. Chết mịa, dạo này tình trạng cướp giật hoành hành kinh lắm, chả có lẽ nó đã theo dõi mình từ sớm và giờ quyết định ra tay cướp xe mình ?
Khi con SH áp lại gần mình hơn, thì tôi nhìn rõ ngồi trên xe là hai mỹ nữ cực kì xinh đẹp và sexy. Chết cha, liệu có khi nào hai em đó định cướp xe rồi hiếp dâm không nhỉ ?
Nhưng rồi tôi lại tự trấn an mình, hai em ấy trong mặt mũi không có vẻ gì là dân giang hồ, có lẽ là fan hâm mộ, sau khi nghe tôi vừa hát ở quán nên muốn theo xin chữ ký hoặc chụp ảnh chăng ?
Thôi, dù vì lí do gì thì cũng vọt luôn cho nhanh. Nghĩ thế nên tôi nhấn ga để con cup50 vọt lên. Ai ngờ, hai em ấy cũng vọt theo áp sát vào xe tôi. Tôi hoảng quá, chưa kịp phản ứng gì thì một trong hai em cất giọng rất ngọt ngào :
– Anh ơi, chân giữa của anh lòi ra kìa! Hí hí hí!
Thôi chết, chẳng lẽ lúc nãy đái mình quên kéo khóa? Vậy là lúc lên hát trên sân khấu mình cũng “cù loi” hay sao? Vội vàng nhìn xuống kiểm tra thì vẫn nguyên, lòi đâu mà lòi? Hai con điên!
– Không phải chân ấy ấy đâu, chân chống xe kìa! Hí hí hí!
Nói rồi hai con bé đó vọt luôn!
Ổn định lại tinh thần, tôi cho chiếc cup50 huyền thoại chạy chầm chậm rồi dừng lại ở một con đường nhỏ hai bên mọc đầy cỏ dại. Tôi bảo nàng:
– Mình ngồi xuống bãi cỏ tâm sự em nhé!
– Vâng!
Nói rồi nàng nhảy tót xuống tìm một chỗ bằng phẳng để ngồi. Thấy vậy, tôi lập tức nhắc nhở:
– Em ngồi hẳn hoi xuống xem nào, cứ ngồi xổm thế người ta đi qua lại tưởng mình đang ỉa bậy đấy!
– Thôi, sợ ướt đít lắm!
– Đằng nào tí về phòng anh chẳng ướt?! Cứ ngồi đi!
– Hay anh cho em mượn dép ngồi?
– Thôi, dép mới mua, ngồi bẹp hết!
– Cái đồ không ga lăng, chỉ làm chuyện ấy là hăng. Tiếc người yêu cả cái dép!
– Không phải là tiếc mà là…
– Là sao?
– Là anh sợ bẹp thôi! Nhưng thôi, hôm nay sinh nh

Chuyện về một đại thụ

Trên sườn núi Long’s Peak ở Colorado có một cây đại thụ khổng lồ bị tàn phá còn trơ lại mỗi một khúc thân. Những nhà thực vật học đoán cây đó sống khoảng 400 năm. Hồi Columbus đặt chân lên đất El Salvador nó đã có rồi và khi những tu sĩ tới gây dựng sự nghiệp ở Plymouth, nó mới sống được nửa đời của mình.

Trong đời sống dài đằng đẵng suốt bốn thế kỷ đó, nó bị sét đánh 14 lần và trải qua biết bao lần tuyết băng, giông tố mà vẫn sống. Về sau, nó bị một đàn sâu đục khoét hết lớp vỏ này đến lớp vỏ khác, mỗi ngày gặm nhấm từng chút một liên tiếp không ngừng.

Dần dần cây cổ thụ trở nên mục ruỗng và ngã đổ. Thành thử một cây cổ thụ khổng lồ chống chọi nổi với thời gian, với sấm sét, với giông tố mà rốt cuộc lại bị hạ vì những con sâu tí hon, nhỏ xíu tới nỗi có thể bẹp nát giữa hai đầu ngón tay…

Nhiều người chúng ta cũng từng vinh quang chiến thắng được sấm sét, giông tố, vượt qua cả trời long đất lở trong đời, để rồi bị những phiền muộn, giận hờn vặt vãnh, tầm thường đánh gục. Những điều vụn vặt ấy có khác chi những con sâu nhỏ kia có thể phá hủy cuộc sống chúng ta từng ngày. Vì thế, đừng bao giờ để những con sâu ấy len lỏi trong tâm hồn, khi chúng ta có thể bóp bẹp chúng chỉ bằng hai đầu ngón tay!

Soái ca xuất hiện

Anh có 1 tuổi thơ không êm đềm cho lắm:
– 8 tuổi, anh làm đại ca trong xóm, chuyên bắt nạt những thằng bằng và cả hơn tuổi anh.
– 15 tuổi, anh đứng đầu trong 1 băng cướp chuyên giựt dây chuyền và túi xách.
– 20 tuổi, anh làm trùm buôn ma túy. Anh sa ngã!
– 22 tuổi, anh gặp cô, một cô gái ngây thơ hiền lành. Cô làm thay đổi cuộc đời anh. Anh vì cô mà từ bỏ con đường buôn ma túy đầy tội lỗi. Sau khi chuốc thuốc mê cô xong, anh bán cô giá 40 triệu cho một lão già bên Trung Quốc 70 tuổi.
Cuối cùng, anh nghỉ hẳn buôn bán ma túy, chuyển qua buôn người!